Căn nhà hoang trên đồi 

Đăng ngày 14/1/2014 by admin

Xem toàn tập:

,

Mời bạn thưởng thức câu truyện ma kinh dị “Căn nhà hoang trên đồi”. Bạn đang đọc truyện ma có thật tại web truyentranhvl.net. Chúc bạn có giây phút vui vẻ

Đêm hè . . .trời mưa,không khí mát mẻ dễ khiến con người chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi.Nhưng có một người vẫn thức ,2 mắt vẫn đăm đăm nhìn vào ngọn đèn.Từ 10 ngày nay đêm nào cũng vậy Tuấn ko thể ngủ đc ko thể nhắm mắt vào vì mỗi khi nhắm mắt nhưng hình ảnh hãi hùng lại hiện ra.Vốn là con người của khoa học,Tuấn ko hề tin vào ma quỷ hay nhưng hiện tượng kì bí nhưng bây giờ cậu lại tiến thoái lưỡng nan kko biết nên tin vào khoa học hay tin vào đôi mắt mình nữa.Chuyện cách đây đã 10 ngày,10 ngày mà Tuấn thấy cứ như là mình vừa trải qua,như mới ngày hôm qua.10 ngày trước Tuấn về thăm nhà,năm tháng rồi cậu mới về nên bố mẹ vui lắm,nhất là cô bé hàng xóm và cũng là bạn gái của Tuấn lại càng mừng rỡ.Nằm nhà nghỉ một ngày rồi,hôm sau Tuấn và Trâm – tên cô bé – lên đường đi dã ngoại và cũng là để có lý do để ở bên nhau cả ngày.Sau khi chuẩn bị kĩ càng cả 2 lên đường,theo đúng kế hoạch thì cả 2 sẽ cắm trại ở lại 1 đêm rồi chiều hôm sau sẽ về để Tuấn kịp lên trường học tiếp.chỗ cắm trại này về cơ bản khá hoang vắng lại ở sâu trong núi Tuấn biết nhờ 1 lần theo ông anh họ đi bẫy chim, kể ra thế thì hơi bất tiện nhưng lại yên tĩnh và phong cảnh nơi này khá đẹp với đồi thông bạt ngàn và những thảm cỏ xanh mướt.Đến nơi việc daudf tiên là tìm chỗ cắm trại Tuấn đẫn Trâm đi thăm quan 1 lượt ,đi vòng ra phía sau quả đồi lại càng thất tĩnh mịch đột nhiên Trâm kéo tay Tuấn rồi chỉ về phía xa:
Anh ơi! xem ở kia có 1 ngôi nhà kìa !
Tuấn đưa mắt nhìn theo, về phía xa rõ ràng có 1 ngôi nhà thấp thoáng dưới bóng thông.Tuấn thấy ngạc nhiên tự hỏi ” sao lần trước ko thấy nhỉ” nhưng cậu vẫn bình thản :
Em tinh mát nhỉ ! Mình qua đó xem sao
Nhưng Trâm vốn nhút nhát lại hay tin ma quỷ cô bé lắc đầu:
Thôi anh!sao ở nơi vắng thế này lại có biệt thự thế kia nhỡ trong đó…trrong đó có ma thì ….
Nghe đến đây Tuấn bật cười:
Ôi ! con bé này có gì mà sợ chứ ! chẳng phải chúng mình cũng đến chỗ vắng vẻ này chơi đấy thôi.chắc chủ nhà là cán bộ về hưu thích yên tĩnh nên xây nhà ở đây thôi , em thì lúc nào cũng lo sợ ko đâu.
miêng nói tay Tuấn kếo Trâm đi về phía ngôi nhà.Gần đến nơi Tuấn đã trông rõ , căn nhà này ko có người ở và xây cách đây cũng 50 60 năm rồi.Những bức tường hoen ố cánh cổng sắt hoen rỉ cây leo moc bám khắp nơi.Tuấn lặng lẽ đẩy cánh cổng những tiếng két két vang lên giữa ko khí vắng lặng đến rợn người.Chẳng hiểu sao từ lúc đến gần căn nhà Tuấn kại có cảm giác lành lạnh nhưng cậu cho qua ngay và vẫn thẳng tiến vào ngôi nhà.Đẩy cửa vào trong cậu thấy khá thích thú,căn nhà rất đẹp chắc đã lâu lắm rồi ko có người ở nhưng ko hề ó dấu hiệu hư hại âm ướt ,điều mà rất đễ xảy ra với những ngôi nhà ở cvungf này.Ở bức tường đối diên cửa ra vào chẳng hiểu từ bao giờ đã có ai đó vẽ hình một con quỷ và có một cái đinh lớn ko biết vô tình hay cố ý đóng ngay vào tim con quỷ.Ko suy nghĩ nhiều Tuán tiến lại treo cái ba lô nặng trịch đã làm cậu mỏi nhừ vai vào cái đinh và định bụng tối nay sẽ ở lại căn nhà này.Tuấn quay lại nói;
– em này! tối nay khỏi cắm trại đi, mình sẽ ở đây nhá!
– Nhưng em thấy căn nhà này có vẻ gì đó ko an toàn anh à – Trâm cất tiếng
– ôi xời! có gì mà ko an toàn chứ, anh thấy ở ngoài kìa mới là ko an toàn đêm đến mà mưa gió gì thì…….vừa nói đến đây thì ”Bịch” chiếc ba lô rơi xuống nằm lăn lóc trên sàn.Cái đinh chắc đónh vào tường lâu nên ko chịu nổi sức nặng bung ra khỏi tường.
– Chết tiệt.tuấn vùa lầm bầm vừa cầm viên gạch đónh cái đinh vào chỗ cũ.”Cạch , Cạch……”
– A aaaaaaaaaaaaaa!Trâm hét lên.Đừng đóng nữa anh-giọng Trâm run rẩy- anh …anh có thấy máu thấm ra từ trái tim con quỷ ko?………………..
Đọc truyện ma có thật tại http://truyentranhvl.net
Giật mình vì tiếng hét thất thanh của Trâm bất giác Tuấn nhìn lại bức tường, cậu gần như ko dám tin vào mắt mình nữa nơi tim con quỷ 1 thứ màu đen từ từ chảy ra.Như bản năng Tuấn đưa tay chạm vào thứ đó , ”nhớt, hơi dính” cậu đưa lên gần mũi thì thấy tanh.Máu đúng là máu,máu người.Sau lưng cậu Trâm đã quay lưng bỏ chạy thục mạng,Tuấn vội vã đuổi theo.Chẳng biết 2 người đã chạy bao lâu bỗng Trâm vấp ngã,Tuấn chạy lại đỡ cô dậy,cậu hốt hoảng:
Em ko sao chứ! có đau ko ,để anh xem nào
Không để Trâm kịp phản ứng Tuấn vội vén ống quần Trâm lên xem có bị thương hay xây xát gì ko,lúc này cậu mới để ý lại bàn tay mình:
Không!không thể thế đc!Sao lại thế này -Tuấn thốt lên
-Sao thế anh? Trâm quên cả đau quay sang hỏi Tuấn bằng ánh mắt đầy quan tâm.
-Rõ ràng khi nãy anh chạm vào đó-giọng Tuấn đầy vẻ ngạc nhiên-2 ngón tay đã dính máu sao bây giờ lại chẳng có chút dấu vết nào thế này?
Thật sự tay Tuấn chẳng có gì nó vẫn sạch bong,Tuấn chép miệng:
-Thôi!Chắc lúc đó mình bị hoa mắt thôi chứ làm gì có chuyện máu chảy ra từ tường gạch.Quay lại đó đi em.Giọng Tuấn đầy quả quyết.
-Ko !Anh điên à!em ko quay lại nơi khủng khiếp đó đâu.Trâm vẫn đang run bần bật.
-Sao lại ko? Em có bị đau ở đâu ko? mà cái ba lô vẫn ở đó ko quay lại thế nào đc.
-Nhưng em sợ lắm rõ ràng căn nhà đó có gì đấy rất lạ.Nó có ma anh ơi
-Vớ vẩn thời buổi này làm quái gì có ma.Có anh đây em ko phải sợ.
Bị Tuấn thuyết phục Trâm đồng ý quay lại nhưng trong thâm tâm cô chỉ muốn chạy càng xa căn nhà càng tốt.Khi bước lại vào nhà Trâm vẫn run bần bật nắm chặt tay Tuấn.có lẽ chưa bao giờ cô sợ hãi như lúc này.Tuấn đưa mắt nhìn càng khẳng định thêm cái lý luận hoa mắt của mih lúc nãy.Căn nhà chả có gì khác lạ ,chiếc ba lô nằm lăn lóc trên sàn và nơi trái tim con quỷ chiến đinh đã đc đóng chặt.Tuấn tiến lại nhìn thật kỹ,chả có gì lạ :
-Chỉ là 1 bức vẽ, có gì mà sợ đâu em.Rõ ràng vừa rồi mình bị ảo giác thôi.Chắc do đi đường mệt đấy em ạ.
-Mình rời khỏi đây đi anh.Em chẳng thích ở đây chút nào!
-Hì hì-Tuấn vừa cười vừa vuốt mà Trâm-nhìn bé yêu của anh này,sợ đến xám mặt rồi!
-Đi đi anh-Trâm giục-Mình còn phải kiếm chỗ cắm trại nữa mà!
-Sao phải kiếm nhỉ? anh vừa để ý thấy 1 bãi dất phẳng ngay ngoài kia chỉ cách đây 20m.Em ko thích ở trong nhà thì ra ngoài vậy.
-Trời!Sao anh cứ thích chỗ này thế nhỉ em thì chỉ muốn tránh càng xa càng tôt.Trâm thốt lên.
-Chẳng qua anh thấy căn nhà này cũng hay hay nên muốn ở gần thôi.Tuấn nhún vai.
-Tùy anh vậy!
Thế là 2 người quay ra chỗ Tuấn đã nói và bắt đầu dựng trại.Mọi thứ trên xe đc Tuấn dỡ xuống và chỉ 1 tiếng sau 2 cái trại cá nhân đã đc cậu dưng xong.
-5h rồi! Anh đi kiếm củi để tối đốt lửa trại.Em xem nấu món gì ăn đi nhá.Bếp ga anh vẫn buộc trên xe đấy.Để anh lấy xuống cho em.
Lấy bếp cho Trâm xong,Tuấn lập tức đi ngay.Cậu vòng ra sau căn nhàquan sát thật kỹ nhưng thật sự nó chẳng có gì khác lạ bình thường như mọi căn nhà bình thường khác.Thực ra Tuấn nói mình gặp ảo giác chỉ để cho Trâm yên tâm chứ lúc đó chắc chắn cậu đã chạm phải và ngửi thấy mùi máu, ko thể nhầm đc,chắc chắn ko thể nhầm đc.Nhưng bản tính con trai,cậu ko hề sợ mà còn thấy tò mò và 1 chút kích thích khám phá bí mật.Căn nhà quá bình thường hay chính sự bình thường quá đỗi của nó lại là điều ko thể giải thich đc,là điều bí ẩn.Nhìn lại đòng hồ thấy đã 6h ”mình ngơ ngẩn ở đây cả tiếng rồi sao” Tuấn tự nhủ.Cậu nhanh chóng nhặt mấy cành thông khá lớn rồi quay về.Lúc này Trâm đã chuẩn bị xong bữa tối cô hồ hởi gọi Tuấn lại:
-Sao anh đi lâu thế?đã đói chưa lại đây ăn đi anh.
-Ôi! anh đói gần chết rồi! để xem vợ yêu nấu ăn thế nào nào!Tuấn vừa cười vừa phủi tay.
-Anh này!chỉ giỏi trêu người ta.Ai là vợ anh mà nhận vơ thế chứ!.Trâm lườm yêu Tuấn vừa lấy bánh mì kẹp xúc xích rán cho Tuấn.
Hai người nhanh chóng thanh toán bữa tối phần vì đói phần vì Trâm làm bánh quá ngon.He he
Ăn uống xong xuôi cũng đã 7h trời tối mịt,Tuấn nhanh chóng đốt 1 đống lửa lớn rồi ngồi thổi kền hacmonica(cai tên này tớ chả biết viêt các cậu thông cảm)cho Trâm nghe.Đêm,sương xuống nhiều,Tuấn thôi thổi kèn ngồi ôm Trâm vào lòng cho cô đỡ lạnh vừa thỏa niềm thương nhớ.Đã lâu lắm rồi 2 người mới có dịp ở bên nhau riêng tư thế này.9h30.Trâm từ từ gục vào vai Tuấn thiếp đi.Đúng lúc này đột nhiên từ phía căn nhà phát ra 1 tiếng cười khủng khiếp khiến Trâm bừng tỉnh.Tuấn đứng bật dậy vớ lấy chiếc đèn pin:
-Em ở đây! Anh qua đó xem thế nào! Tuấn vội vàng chạy đi nhưng Trâm đã níu cậu lại.
-Ko! em sợ lắm anh đừng đi ko thì em đi cùng anh.
-Vậy cũng đc!
Cả hai từ từ tiến lại ngôi nhà,đẩy cánh cửa tiến vào trong lòng Tuấn cũng thấy hơi lành lạnh.Rọi đèn khắp lượt phòng khách mà chẳng thấy gì Tuấn tiến lại gần cánh cửa dẫn vào phòng bếp hay phòng ngủ gì đó.Cậu từ từ đẩy cánh cửa cho nó mở bung ra.Ngay lập tức Tuấn và Trâm cùng hết lên hãi hùng rồi cả hai cùng chạy vọt ra cửa …………………( còn tiếp)
Tuấn kéo Trâm chạy bán sống bán chết ra chỗ 2 người để xe,tra vội chìa khóa vào ổ Tuấn nhảy lên xe phóng đi như bay trong đêm tối.Sau lưng cậu Trâm nước mắt giàn giụa,run rẩy như 1 con mèo bị nhúng nước.Chạy xe chừng hai cây số ra đến thị trấn khi có ánh sáng Tuấn mưois dám giảm tốc độ quay lại bảo Trâm:
-Em bình tĩnh lại chút đi! Mình đi kiếm chỗ nào đó uống nước!
Chạy vòng lòng một lát thấy có quán cà phê còn sáng điện.Tuấn tấp xe vào vừa đỡ TRâm xuống vừa giúp cô lau nước mắt rồi bước vội vào quán:
-Cho một cam vắt và một đen đá! Tuấn kêu to.
Đến lúc này Trâm vẫn thút thít khóc,cô bé quá sợ hãi,có lẽ đây là cú sốc quá lớn khiến cô ko thể bình tĩnh ngay đc.Thậm chí ngay cả Tuấn cũng tuy cố tỏ ra cứng rắn nhưng trong cậu cũng hãi hung chẳng kém gì TRâm.Khi vừa mới rọi đèn vào căn phòng đó thứ đập vào mắt hai người là một khuôn mặt đầy máu tóc tai rũ rượi và điều khủng khiếp nhất là đôi mắt.Nó đỏ như rực như hai cục lửa nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống hai người.Quá khủng khiếp.bây giờ ngồi trong quán nhớ lại Tuấn vẫn thấy lạnh hết xương sống,Trâm vốn nhút nhát làm sao có thể chịu nổi.Nước đã được bưng ra,Tuấn ngồi sát vào TRâm cất giọng dỗ dành:
-Bé yêu!Đừng sợ nữa.MÌnh ở đây an toàn rồi.Em khóc hoài vậy người ta lại tưởng anh đánh em.thôi uống nước đi rồi mình nói chuyện.
Trâm rất nghe lời Tuấn hay do đã bớt sợ hoặc có thể là cả hai lý do nhưng nói chung cô đã thôi khóc và cầm cốc nước lên uống.Hành động này khiến Tuấn yên tâm hơn nhiều,cậu nói tiếp:
-Bây giờ em ngồi cho thật bình tĩnh lại rồi mình đi thuê nhà để ngủ.Anh chẳng biết nói sao nhưng . . . .
-Thôi anh à-Trâm ngắt lời-có chuyện gì mai nói bây giờ đi ttimf chỗ ngủ đã!
-Ờ!em đợi chút anh ra tính tiền!
Tuấn nhanh chóng ra tính tiền va tranh thủ hỏi chủ quán xem có nhà nghỉ nào gần đây không.Ông chủ cho cậu biết có một nhà nghỉ ngay gần đây chỉ cần đi thẳng khoảng 500m rồi rẽ phải đi thêm 50m nữa là thấy.Tuấn cảm ơn ông chủ rồi nhanh chóng len xe đi tìm cái nhà nghỉ đó.Chỉ mười lăm phút sau cái nhà cần tìm đã hiện ra trước mặt.Công bằng mà nói cái nhà nghỉ này khá đẹp nhưng với tâm trạng lúc này Tuấn chả có hơi đâu để ý xem đẹp hay xấu.Nhận phòng xong Tuấn lập tức khóa trái cửa rồi bảo:
-Mười một giờ rồi em ngủ đi mai anh sẽ quay lại đó thu dọn đò đạc rồi mình về.Chán thật!Tưởng se có 1 hôm vui vẻ nào ngờ…
-Vâng! Sáng mai mình dậy sớm rồi cùng quay lại đó nhá.
-Ủa!em ko sợ à mà còn đòi quay lại.Tuấn ngạc nhiên hỏi
-Có chứ !Nhưng em ko muốn anh phải quay lại một mình.Oa Oa! mệt quá!em ngủ đây!
Trâm nằm xuống giường rồi nhanh chóng thiếp đi.
-Con bé này hay thật,vừa sợ mất cả hồn thế mà bây giờ lại ngủ ngon lành ngay được.Tuấn tự nhủ.Rồi cậu cũng nhanh chóng với tay tắt điện rồi leo lên giường đi ngủ.Nhưng cả đêm hình ảnh cái đầu đầy máu cứ bám riết lấy khiến cậu ko thể ngủ được,trằn trọc mãi đến khi quá mệt cậu mới thiếp đi.
7h30 sáng
-Dậy đi anh!TRâm khẽ lay vai Tuấn
-Ừ ừ đợi anh chút!Tuấn hé mắt nhìn thấy Trâm đang chăm chú nhìn mình,cô bé nhoẻn cười:
-Ui!lúc ngủ trông anh baby thật.trông yêu lắm cơ.Miệng nói tay Trâm khẽ véo vào má Tuấn đầy vẻ nũng nịu ,yêu thương.
-Sao mắt em thâm quầng thế em ko ngủ đc à?.Tuấn lúc này mới để ý hỏi.
-Đêm qua em mơ thấy căn nhà và cái đầu lâu đó giật mình tỉnh mấy lần.Nhưng ko sao đâu anh em khỏe mà.Mình quay lại dọn đồ đi.
Trông thấy TRâm như vậy Tuấn đã định bảo cô cứ ở đây nghỉ để quay lại đó một mình nhưng thấy Trâm muốn đi cùng như vậy cậu cũng ko nỡ cản đành đứng dậy vô toa lét đánh răng rửa mặt rồi đèo Trâm quay kại chỗ cắm trại hôm qua.Cũng may từ đo đến lúc dọn dẹp xong xuôi và lên xe về chẳng có chuyện gì xảy ra tuy nhiên trong lòng Tuấn đã quyết định sẽ quay lại đây để tìm ra bbis mật của căn nhà vào một dịp sớm nhất.Và dịp lễ 30/4 tới là thích hợp nhất………………….
Tuấn ơi!Tuấn! dậy đê,ngủ nhiều thế mày!
Tuấn giật mình tỉnh dậy rồi vội vàng ra mở cửa.Hùng-thằng bạn thân của cậu phi thẳng vào phòng ,liến thoắng một thôi dài:
-Sao ngủ muộn thế mày,tối qua lại cày 9D qua đêm hả,Công nhận mày cày cuốc ác thật,mới năm ngày mà đã vượt level tao rồi he he…
-Thôi đi-Tuấn vừa ngáp vừa phân trần-cày với chả cuốc cái gì.Mày xem chục ngày nay char Nghịch Thiên có online ko? Chẳng qua mấy đêm nay khôngn gủ được nên hơi mệt.
-Mệt gì mày?Thôi! lại nhớ em Trâm chứ gì.Chú yên tâm.sắp tới nghỉ 5 ngày tha hồ mà hú hí.Hùng nháy mắt nhìn Tuấn tinh nghịch.
-Mày cẩn thận không tao đạp cho phát giờ.Có chuyện đấy,gọi thằng Huy đến ngay đi.Tao đi rửa mặt cái.
Trong khi Hùng bấm di động gọi Huy,Tuấn nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài đi mua đồ ăn sáng.Khi cậu về đến nơi thì đã thấy Huy và Hùng bật máy tính ngồi bắn CF ầm ầm.
-Tắt máy đi mày.Ra ăn sáng rồi tao có chuyện đây! Tuấn uể oải gọi hai thằng bạn.
-Từ từ!làm gì mà cuống lên thế đợi tao bắn nốt hiệp xem nào!
-Nhanh lên!Tao bực rồi đấy!Tuấn gắt.
Ăn uống xong xuôi,còn chưa kịp xỉa răng Hùng đã vội vã:
-Thôi! thôi! ăn xong rồi có chuyện gì nói nhanh anh nghe xem nào!
-Chúng mày nghe kỹ -Tuấn nghiêm mặt-chuyện này nghe hơi điên rồ nhưng tao nhìn thấy tận mắt nên không thể ko tin.Nghe kỹ nhá ,mười ngày trước tao đã gặp quỷ,gặp quỷ,chúng mày nghe rõ chưa?!!!
-Hô hô hô!Hùng và Huy vừa ôm bụng cười ngặt nghẽo rồi đồng thanh hỏi:
-Thật hả mày?!!! Thế mày có xin chữ ký của nó không đưa tao xem cái xem nào!!!!!!!!!
Bộp Bộp!!!! Tuấn giơ chân đạp hai thằng trời đánh hai cái đau điếng khiến bọn nó nhăn mắt lại.
-Tao đã bảo đây ko phải trò đùa!Bọn mày ngậm mồm lại rồi nghe tao nói tiếp……….
-Cái gì!Không đùa?!!!mày đừng làm anh em shock, chuyện này nghe hơi vớ vẩn đấy!!!
-Vớ vẩn!!!nhưng nó là sự thật.Bây giờ nhớ lại mà tao vẫn thấy rùng mình,lạnh hết xương sống.
Nói rồi,Tuấn bắt đầu thuật lại câu chuyện từ lúc nhìn thấy hình vẽ con quỷ cho đến khi cùng Trâm chạy như bay ra khỏi căn nhà quỷ quái đó.Cuối cùng cậu chốt lại một câu:
-Đúng là có nhiều cái không nhìn tận mắt thì ko tin được.!!!
-Rồi!Vậy là hiểu rồi!.Huy chen vào.Tóm lại là bây giờ nhân dịp nghỉ mày muốn quay lại làm rõ chuyện quái quỷ đấy chứ gì?!!!
-Chuẩn không cần chỉnh!!!
-Và chú muốn bọn anh về cùng chứ gì.Hùng lên tiếng.
-He he!!! mãi mới thấy mày thông minh được tý!!!!Tuấn đùa.
-Vậy thì thống nhất thế nhá.Năm nay nghỉ đc năm ngày thì 30 bọn tao về nhà một ngày ,cũng phải nhìn thấy mặt ông bà già cái đã rồi 1/5 sẽ tập trung ở nhà mày.Huy quyết định.
-Chuẩn bị đầy đủ đồ nghề đấy.Hùng dặn.Và đừng có dại mồm cho ai khác biết, mà nhân tiện dịp này về coi mặt em TRâm của chú luôn.Xem nó thế nào mà suốt ngày nhớ nới chả nhung.
-Được! Kế hoạch thế nhá!!!bọn mình sẽ có bốn ngày để bắt con quỷ đó.Bây giờ muộn rồi chuẩn bị ăn trưa rồi đi học.
Kế hoạch đã lên sẵn chẳng có gì phải lo.Đúng 8h sáng ngày 1/5,Huy đã có mặt ở nhà Tuấn với một ba lô nặng trịch
-Chẳng biết nó đem cái gì mà năgj thế ko biết?!!! Tuấn nhìn cái ba lô của Huy mà nhủ thầm.
Lần này Tuấn định dấu,ko cho Trâm đi nào ngờ cô bé gạn hỏi rồi nằng nặc đòi đi bằng được.Tuân không biết làm sao đành chấp nhận nhưng trong thâm tâm cậu lại xuất hiện một mối lo sợ,mối lo sợ không rõ ràng,phải chăng đó là linh cảm về một chuyện nguy hiểm không thể lường trước được.Nhưng mối lo trước mắt Tuấn lại đáng chán hơn cả.đã 9h30 rồi mà chả thấy bóng Hùng đâu.
-Thằng quỷ này không biết ngủ ở đường hay sao mà bây giờ chưa đến?!!!!Tuấn cằn nhằn.
-Gọi điện cho nó chưa mày?Huy quay sang hỏi trên mặt cũng đầy vẻ sốt ruột.
-Gọi rồi!!! mà có thấy ma nào nhắc máy đâu.Tuấn chán nản đáp.
-10h mà nó chưa đến là lượn.Mặc xác có đuổi theo được hay không.Tao bực lắm rồi đấy.Huy cáu.
-Chịu khó chờ lát nữa đi anh.Chắc anh ấy có việc đột xuất.Trâm nói khẽ.
-Thằng này…..À kia.nó đến rồi kìa.Mày đến đây tao cho mày biết thế nào là đau khổ.Tuấn nói mà trên mặt ko giấu được vẻ vui mừng.
-Chào hai chú!!!đợi lâu có lâu ko? cho anh sorry nhá.Hùng vừa trờ xe đến vừa xin lỗi luôn mồm.
-Tao tưởng mày chết rồi.Huy bực tức.Thế ai ngồi sau xe mày kia.Đã bảo đừng cho ai biết kia mà mày định thế nào đấy hả?!!!
-Dạ!!! chào anh chị! Em là vợ anh Hùng ạ!!!Cô bé cười tinh nghịch.
-Lằng nhằng!!!Anh đánh bây giờ.Hùng gắt.Giới thiêu với bọn mày đây là Hà em ruột tao.Một con quỷ sống.
-Hì hì!!!Các anh đừng nghe anh ấy nói xấu em!!!Anh ấy lúc nào cũng thế!
-Ờ! Trông em xinh thế này mà là quỷ thì chắc anh chẳng được làm quỷ nữa.Huy lúc này đã hết sạch bực tức.
-Hi hi!!! cảm ơn anh nhiều.Anh Hùng lúc nào cũng cau có .chẳng bao giờ khen em cả.Hà nhìn sang khuôn mặt cau có của Hùng cười tinh nghịch.
-Thôi !!! Chuẩn bị đi đị bọn mày, muộn ròi đấy!!!
Đồng ý!!!!!cả bọn cùng đồng thanh.
Không chậm trễ một phút nào nữa, cả bọn lên xe thẳng tiến về căn nhà bí ẩn…………………………….(còn tiếp)
Mất hơn một giờ đồng hồ chạy xe cả nhóm đã có mặt tại thị trận nọ.Huy chợt nảy ra ý kiến kêu cả bọn chạy chậm lại rồi nói:
-Bây giờ đi tìm quán nào đó uống nước trước rồi bọn mình tranh thủ hỏi thăm về căn nhà đó luôn.Bon mày thấy thế nào?!!!
-Ừ!!!ý kiến hay.Tuấn lên tiếng ủng hộ.Kia có quán cà phê kìa.Bọn mình vào đó đi.
Tấp vào quán cà phê bên đường cả nhóm nhanh chóng tìm chỗ ngồi còn Huy do khéo ăn nói nhất được giao nhiệm vụ gọi đồ uống tranh thủ làm quen chủ quán để dò hỏi tin tức.Chủ quán là một người đàn ông khoảng 45 tuổi trông khá khỏe mạnh,tráng kiện và dặc biệt rất vui tính dễ gần.Huy lấy cớ đến picnic cần biết một số địa điểm đẹp cũng như người dân ở đây để mời ông chủ ra ngồi cùng bàn.Câu chuyện đang vui vẻ thì Tuấn vờ như vô tình hỏi ông chủ:
-À!.Cháu nghe nói cách đây khoảng 1km có một quả đồi thông rất đẹp.Bác có biết chỗ đó ko????
Khuôn mặt đang vui vẻ của ông chủ chợt thay đổi khi nghe Tuấn hỏi vậy,ông bỗng trở nên trầm ngâm rồi một lát sau mới hỏi lại TUấn:
-Sao cậu biết quả đồi đó?.Ai nói cho cậu biết vậy??!!!
-Dạ! KHông ai nói cả .Lần trước cháu đi bắn chim cùng ông anh họ có đi ngang qua thấy chỗ đó khá đẹp mà sao cháu lại không thấy bác nhắc đên?!!!
-Ở đó chẳng hay ho gì đâu.Tốt nhất là các cậu đừng đến gần đó.Ông chủ lạnh lùng đáp.
-Sao vậy bác ?!!!.Ở đó có cái gì hay sao?!!!.TRâm lên tiếng hỏi bằng giọng ngờ vực.
-Điều duy nhất mà tôi có thể nói cho cô cậu biết là ko nên lại gần nơi đó.Thế thôi!.Ông chủ nói bằng giọng quả quyết.
Đoán rằng ông chủ biết điều gì đó nên Huy nháy mắt ra hiệu cho Tuấn,TUấn hiểu ý cất giọng ôn tồn:
-Thôi được! vậy cháu cũng chẳng giấu nữa bọn cháu gặp chuyện tại căn nhà trên quả đồi đó nên bây giờ muốn biết rõ thực hư!!!
-Sao?sao? Cậu gặp chuyện gì nói tôi nghe xem nào.Ông chủ tò mò hỏi dồn.
-Nhưng bác phải hứa là khi cháu kể xong chuyện này thì bác phải nói nhưng gì bác biết cho bọn cháu.Hùng đột nhiên lên tiếng.
-Được!.Tôi hứa!!!
Rồi Tuấn thuật lại chuyện mình gặp hình quỷ trên tường ra sao,khi quay lại xem thì thế nào nhất nhất đều kể ra hết ko bỏ sót chi tiết nào.Kể xong cậu uống một ngụm nước rồi nhìn ông chủ quán đầy vẻ chờ đợi.Hồi lâu ông Hải-tên ông chủ quán-mới lên tiếng:
-Cậu và cô bé này phải nói là rất may mắn đấy.Vừa nói ông vừa đưa mắt nhìn sang TRâm rồi tiếp.Bình thường thì chẳng có ai thoát khỏi nanh vuốt của nó đâu!!!!!!!
-”Nó” ở đây là cái gì vậy bác.Sao bác lại bảo hai đứa bạn cháu may mắn là sao.Huy hỏi không giấu được vẻ ngạc nhiên.
-Nó là con quỷ sống trong căn nhà địa ngục đó.Giọng ông Hải trở nên xa xăm.Một con quỷ khát máu đã tồn tại từ lâu rồi.
-Quỷ ư?!!!.Thời đại này mà bác bảo vẫn còn quỷ ư.Cháu không tin!.Huy và Hùng đồng thanh kêu lên,chỉ có Tuấn vẫn im lặng chăm chú nghe.
-Có thể các cậu không tin nhưng đã có hai thanh niên ở thị trấn này và một cảnh sát hình sự chết vì viếng thăm căn nhà đó.Ngoài ra cũng có một số người nữa nhưng đó là từ trước khi tôi chuyển tới đây.
-Cảnh sát mà cũng bị dọa chết sao bác?!!!.Hùng hỏi mà không giấu được vẻ nghi ngờ.
-Đúng vậy!!!Anh ta đến ngủ ở că nhà đó một đêm nhưng đến sáng hôm sau thì mất tích một cách kỳ lạ.Mà lạ hơn nữa mà là 2 ngày sau khi chính quyền cho người đi tìm kiếm thì lại thấy anh ta nằm ở ngay sau căn nhà đó.
-Thì chắc anh ta nằm ở đó lâu rồi nhưng chẳng ai để ý thôi!!!.Huy ngắt lời.
-Nhầm rồi!!!.chúng tôi gần như đã lục tung trong vòng bán kính 500m quanh căn nhà đó trong hai ngày mà có thấy gì đâu!!!
-Thế khi tìm được thì anh ta thế nào hả bác?!!!
-Anh ta đã ngất đi và khi được đưa vào bệnh viện thì bác sỹ chẩn đoán là bị suy kiệt cơ thể và trụy tim.
-Chỉ thế thôi sao bác?!!
-Còn điều này nữa.Trước khi chét anh ta chỉ thốt lên hai chữ ”Ma sói” rồi tắt thở.Cả hai thanh niên kia cũng vậy.
-Thế sao người ta không cho phá hủy căn nhà đó đi hả bác?!!!.Hùng hỏi.
-ai dám!!!.Dù chính quyền địa phương đã chi tiền nhưng chả ai dám đến gần căn nhà đó nữa chứ đùng nói là động đến nó.Họ sợ ma sói trả thù.
Nghe đến đây ,cả bọn đã lờ mờ hiểu máu chốt của vấn đề,Tuấn đứng dạy nói:
-Thôi bây giờ muộn rồi bọn cháu xin phép bác.Bọn cháu đi tìm chỗ cắm trại không tối xuống lại không làm gì được.
Tuấn nói xong cả bọn luc tục đứng dậy tính tiền rồi lên xe nhằm thẳng hướng quả đồi phóng tới………………
Đến nơi,cả bọn dừng xe và bắt đầu ngay công việc dựng trại.Vẫn chọn chỗ hôm trước của Tuấn,chỉ mất 1h cả bọn đã dựng xong một căn lều lớn cho 3 tên con trai và một cái nhỏ hơn cho 2 cô gái.Công việc xong xuôi 2 cô gái bắt tay làm bữa chiều còn 3 tên con trai thì thầm vài câu rồi rúc hết vào cái lều lớn và kéo bạt kín mít.Khi biết chắc 2 cô gái không thể tò mò theo dõi được Huy mới lên tiếng:
-Chúng mày có đồ đạc gì đe
m ra luôn đi rồi đi tiền trạm trước khi trời tối.Vừa nói cậu vừa dốc cái ba lô ra.
Chỉ thấy loảng xoảng mấy tiếng từ trong túi rớt ra 3 cây kiếm nhật sắc lẻm, mỗi cây dài khoảng 50cm.Tuấn còn chưa hết ngạc nhiên thì Hùng cũng với tay rút 2 cây mã tấu từ ba lô ra nói:
-Mẹ kiếp,để trong ba lô cứ lo ngay ngáy con Hà nó sờ đc.Nó mà biết tao đem đi thể nào cũng làm toáng lên cho mà xem.
Tuấn lắc đầu nói:
-Chúng mày đem cả đò này đi à.Tao thì tay không chả đem cái quái gì cả!!!
-Thì mày có em TRâm đấy thôi!!!.Huy đùa.
-À còn cái này nữa.Huy vỗ vào đầu rồi nói.Hàng độc đây này!!!
Trong ngăn phụ ba lô của Huy lôi ra được 2 cái dùi cui điện mà theo Tuấn biết thì có thể giật chết cả một con gấu……………
-Mày cầm lấy một cái đi.HUy dúi cái dùi cui vào tay Tuấn kèm thêm cay kiếm nhật.Tự bảo vệ mình đi rồi cả em TRâm nữa đấy!!!.
Chuẩn bị xong cả ba lầm lũi tiến về phía căn nhà…………
Bỏ qua ánh mắt tò mò và những câu hỏi của 2 cô gái,Tuấn chỉ trả lời gọn lỏn là muốn đi xem qua ngôi nhà một lát rồi vê ăn tối.Gần đến nơi Huy vọt lên trước rồi xọc vào nhà đầu tiên,cậu nhanh chóng phát hiện ra bức vẽ con quỷ,cậu quay lại hỏi Tuấn:
-Hình vẽ mà mày nói đây hả????.
Tuấn khẽ gật đầu nhưng vãn im lặng.Cậu muốn chờ xem lần này bức vẽ có xảy ra chuyện ma quái như lần trước ko.Bỗng Huy vung kiếm lên ” Xoẹt” một vết xước dài đã chẻ đầu con quỷ ra làm đôi,cậu quay lai lạnh lùng nói:
-Coi như một lời tuyên chiến!!!.
TUấn và Hùng vẫn chưa hết ngạc nhiên về hành động của Huy thì trong mắt cả trong mắt cả 2 càng lộ vẻ kinh hoảng hơn.THật sự,máu đã từ từ chảy ra từ vết chém của Huy.Nhìn thấy 2 người như vậy Huy quay đầu lại nhìn bức vẽ rồi bất giác lùi lại,cậu cũng ngac nhiên không kém.Chẳng lẽ thật sự có ma quỷ tồn tại trong căn nhà này.Cả ba đứng chết trân khoảng 10 phút rồi Huy và Tuấn chậm chạm tiến lại chạm tay vào vết máu chảy.Cảm nhận của 2 người có thể nói là giống hệt nhau và y như lần đầu tiên Tuấn chạm vào thứ máu đó.Vốn là kẻ can đảm Huy đưa tay lên miệng định nếm máu nhưng TUấn đã nhanh tay cản lại:
-Mày điên à???.Định làm gì thế hả???.
-Thử vị máu chí ít cũng xác đinh được 80% đây cóa phải máu người ko.Ở đây không có dụng cụ xét nghiệm mày bảo tao không dùng cách này thì làm thế nào được!!!!
-Tao biết!!!.Hùng chợt lên tiếng sau một hồi dại im lặng.Nhưng mày ko nghĩ xem nếu trong máu có chất độc hay thứ bệnh tật nào đó thì sao???.
Cả ba im lặng suy nghĩ,cách của Huy rát thực tế nhưng nếu đúng như HÙng nói thì thật sự là quá nguy hiểm.Đang phân vân,thì cả ba chợt phát hiện vết máu lại biến mất,không nén được Hùng “Ồ” lên kinh ngạc rồi nói:
-Lần trước nó cũng biến mất vậy sao Tuấn???.
Không để cho Tuấn kịp đáp Huy đã xen vào:
-Khi nghe mày kể tao nửa tin nửa ngờ nghĩ là do mày quệt tay vào đâu đó làm mất đi,Nhưng bây giờ thì làm sao mà giải thích đây!!!!
Tuấn nói:
-Tại sao máu là vật chất mà lại biến mất ko dấu vất như vậy được cho dù là nước cung ko thể bôc hơi nhanh như thế!
-Cái đó thì chúa biết.Thắc mắc làm gì.bây giờ đi xem qua các phòng rồi về cho sớm trời tối đến nơi rồi đấy.Hùng nhìn ra ngoài trời đã chuyển sang đỏ rực của hoàng hôn.
Huy hưởng ứng ngay lập tức xăm xăm leo lên cầu thang lên tầng 2.Căn nhà này chỉ có 2 tầng trên tằng 2 thì chỉ có 1 phòng khách với 2 phòng ngủ trống trơn không có gì lạ.Lại xuống tầng 1,cả ba vào căn phòng mà lần trước Tuấn đã nhìn thấy khuôn mặt khùng khiêp ám ảnh cậu lâu nay.Trong căn phòng cũng như các phòng khác,trống trơn chả có gì lạ nhưng khuất sau bức tường được xây chìa ra dùng để ngăn ô trong phòng cả ba đã nhìn thấy thấp thóng 1 cánh cửa gỗ.Lăng lẽ tiến lại quan sát kỹ,cả ba đều nhận thấy đó là 1 cánh của đã rất cũ mục nát gần hết nhưng lại được khóa cẩn thận dù ổ khóa hoen rỷ như đã nằm ở đó cả thế kỉ.Huy lại vung kiếm lên chém đứt ổ khóa và thò tay kéo cánh cửa ra.Đănhg sau cánh cửa làm ba thằng hết sức ngạc nhiên vì đó lại là một bức tường đã được xây kín,bít hết lối xuống.Thở ra thất vọng HUy uể oải nói:
-Chương trình thám hiểm kết thúc.Về trại ăn tối thôi.11h đêm mình sẽ quay lại đây lần nữa.OK!!!.
………………………………………
Cả ba rời khỏi căn nhà với tâm trạng nặng nề chưa từng có.Lúc đầu,Huy là người tự tin nhất,cậu vốn ko tin ma quỷ nhưng trước cảm giác khủng bố mad căn nhà đem lại cậu cũng ko khỏi lạnh xương sống,nhất là thứ máu trên tường có lẽ đó là điều khó hiểu nhất trong đời Huy.Tại sao??? Tại sao????.Những câu hỏi ấy cứ liên tiếp tra tấn đầu óc HUy làm cho bộ mặt cậu chẳng khác gì một kẻ vừa đi dự đám ma về.Tình trạng của Hùng và Tuấn cũng chẳng hơn gì.HÙng mang bộ mặt và tâm trạng của thằng Huy thứ hai còn Tuấn,Tuấn đã 2 lần nhìn thây hiện tượng quái đản vừa rồi.Nó không còn là ảo giác nữa mà là sự thật,một sự thật khó tin.
Vừa về đến lều 2 cô gái đã chạy ra đón ba thằng con trai với vẻ mặt vui mừng hứng khởi,2 nàng kô nghừng huyên thuyên về các món của bữa tối và những răc rối linh tinh mà họ gặp khi chuẩn bị bữa ăn ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này.Đáp lại sự vui vẻ đó chỉ là mấy cái gật đầu hờ hững và mấy câu ậm ừ cho qua chuyện của máy tên con trai.Hà cụt hứng tỏ thái độ:
-Xì!!!.Có chuyện gì mà mặt mấy anh như đưa đám vậy.Nhìn thấy bọn em ức chế lắm sao????
-Ồ không!!! không.HUy lập tức lấy lại vẻ mặt nhăn nhở thường ngày.chẳng qua là bọn anh thấy hơi mệt.Lục tung cả cái nhà lên mà có thây gì đâu!!!
-Ừ!!!-Tuấn nói tiếp-chả có gì đâu bây giờ đói lắm rồi 2 em có cái gì ăn đc dọn lên đi.
-Anh ợi chút em đi lấy đồ ăn.Trâm quay đi mà ko quên lườm Tuấn 1 cái vì cô đã biết tỏng anh chàng nói dối.
Đồ ăn dọn ra cả năm đứa ngồi túm tụm vừa ăn vừa cười nói rôm rả như quên đi mọi sự khó chịu vừa rồi.Đợi cho hết bữa ăn TUấn gọi 2 cô gái lại và kể cho họ nghe những chuyện đã gặp trong căn nhà.
-Tóm lại là trong căn nhà quỷ quái đó có gì đó ko thể giải thích đc.HUy kết luân.
Cậu nói tiếp:
-Và 11h đêm nay bọn anh sẽ viếng thăm nó lần nữa.Cụ thể là sẽ phá cái bức tường chắn để xem sao nó có gì!!!!
-Sao cơ!!!-HÀ và Trâm thảng thốt hỏi-mấy anh còn định đến đó vào nửa đêm và phá bức tường đó sao.Quá nguy hiểm!!!!
-Đúng-TRâm khẳng định lại lần nữa-Viêckj đó quá nguy hiểm bọn anh sao lại liều lĩnh như thế đc????!
-THôi!!! Em đừng nói gì nữa-Tuấn quả quyết-bọn anh quyết đinh rồi.Kế hoạch cứ thế mà làm.
Nghe Tuấn nói vậy Trâm như bị dội một gáo nước lạnh.Từ trước tời giờ Tuấn rất chiều cô,cô nói gì Tuấn cũng nghe nhưng bây giờ cô chỉ biết cắn môi để không bật ra tiếng khóc.Cô vừa giận Tuấn liều lĩnh vừa lo sợ cho Tuấn.Nếu có chuyện gì xảy ra với Tuấn có lẽ cô cũng kô thể sống tiếp đc.
-Thôi!!!Thôi.Hai đứa cho tao xin-HÙNg lên tiếng giảng hòa-Bây giờ ko phải lúc chiến tranh của 2 người đâu.
-Thàng Hùng nói phải đấy! -Huy lên tiếng- Tuấn này!Mày xem phải sắp xếp cho TRâm và Hà thế nào đi.Nhanh lên còn kịp!
-Ờ!!! Để tao xem nào.Thế này nhá hai em ngủ ở đây.Nếu có chuyện gì bất thường thì Trâm gọi điện cho anh ngay nhé!!!.
-Theo tao thì không được đâu-Hùng chợt lên tiếng phản đối-Ko may có chuyện gì thật thì liệu khi Trâm gọi bọn mình có quay về kịp ko???.ko thể để 2 đứa con gái yếu đuối ở mottj noei hoang vu thế này đc
-Thằng Hùng nói cũng phải- Huy đồng tình nói-Nếu thật sự có ma sói như lời ông chủ quán nói thì việc để 2 cô bé này ở đây khác gì giết họ!!!
-Vậy mày tính sao -Tuấn hât hàm hỏi-đừng bảo là đem họ theo đấy!!!
-không còn cách nào khác đâu-Hùng nói-dù sao cả lũ đi với nhau cũng an tâm hơn.
-Và chết là chết cả lũ.Tuấn nhăn mặt.
Thế là mọi việc đã xong.Đúng 11h cả bọn chuẩn bị kỹ càng rồi tiến vào nhà.Tuy vậy ba thằng con trai vẫn giấu biệt chuyện đem ”hàng” theo.Thật chẳng hay ho nếu cho bọn con gái biết,chúng tự nhủ như thế.
-Ôi!! TRăng sáng quá-Hà thốt lên-hôm nay là ngày rằm anh Hùng nhỉ.
-Hô hô!!!-Hùng cười rộ-Mày mà cũng biết ngày rằm à nhóc????
Hùng vừa dứt lời thì…….
-Grừuuuuuuuuuuuu!!! Húuuuuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!
Một tiếng hú dài phát ra từ căn nhà khiến cả bọn như chết sững ngay trước của nhà……………………………….
TRâm ôm chầm lấy Tuấn mà run bần bật,trong phút chốc cô khóc òa lên vì quá sợ hãi.PHía bên kia Hà cũng ko khá hơn, nghe thấy tiếng hét cô bé sững người lại rồi quay lưng chạy như ma đuổi.Huy ko kịp suy nghĩ vội vàng lao theo,thật may mắn là chỉ mấy bước chân đã đuổi kịp rồi kéo Hà lại chỗ 3 người kia.Cả nhóm chưa kịp trấn tĩnh thì lại 1 tiếng tru khủng khiếp nữa vang lên.Lần này có cảm giác như nó ở ngay bên cạnh vậy.Tiếng tru vừa dứt, không gian lại trở nên im lặng dị thường tưởng như có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.Ba thằng con trai đều đã cầm kiếm trên tay đứng quay lưng vào nhau che cho 2 cô gái đang run lên vì sợ ở giữa.Thời gian như dài ra bất tận,chỉ mới 1 phút trôi qua mà cả bọn đều thấy dài như cả tiếng đồng hồ 0″ src=”http://truongton.net/forum/images/smilies/yahoo/21.gif” border=”0″ alt=”” title=”cười” /> ),mồ hôi vã ra như tắm,cõ lẽ đây là giây phút kinh hoàng nhất mà mấy đứa từng gặp.Phải mất một lúc lâu Hùng mới có thể cất tiếng phá tan sự im lặng chết chóc này:
-Tiếp . . .tiếp theo phải làm gì bây giờ đây chúng mày???.
-Hết đường lui rồi.Phải liều thôi-Huy nghiến răng nói-vào nhà xem cái thứ quái quỷ đó là gì!!!!.
-KHông còn cách nào khác đâu dânhf phải vào trong đó thôi-Tuấn vừa nói vừa rút cái dùi cui ra -để xem ma sói có giết nổi tao ko???.
Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng bon con trai cũng hoảng sợ cực độ.Đến lúc này chúng đã thấy nhận ra sự hung hiểm của chuyến đi này cũng như sự liều lĩnh của bản thân.Cả nhóm từ từ tiến lại sát cánh cửa hơn,Huy chầm chậm đưa tay đẩy cửa thì ”xoẹt” ,”xoẹt” ở đâu ra mấy con dơi bay ùa ra làm Huy tối tăm mặt mũi suýt nữa đánh rơi cây đèn.
-FUck you!!!-Huy mở miệng chửi thề-bọn dơi chết tiệt!!!
-Khốn kiếp!!! chuyện quái gì đây.Lúc chiều vào có thây con dơi nào đâu.Tuấn cũng kô giữ đc bình tĩnh.
-Ừ !!! lạ thật.Hồi chiều vào khuấy tung cả lên mà có thấy con dơi nào đâu.Sao bây giờ lại….?.Hùng thắc mắc.
Lúc nàu HUy đã rọi đèn khắp phòng kiểm tra nhưng tất nhiên là chẳng thấy gì lạ.Cậu lại tiếp tục tiến đến căn phòng hồi chiều ,Tuấn,Trâm,Hà và đi sau cùng là Hùng cũng từ từ tiến sát theo Huy.Lần này Huy mở cửa thận trọng hơn cả lần trước,cánh của tử từ mở ra như một cánh cửa địa ngục và ở bên trong mới thực sự là địa ngục.Một con sói khổng lồ cao hơn Huy cả một cái đầu nhe răng dữ tợn rồi lao bổ vào cậu như hung thần đòi mạng…………………………….
Quá bất ngờ,Huy ngã ngửa ra vào con sói đã đè lên cậu,hai hàm răng sắc nhọn như dao cạo đã táp tới mặt Huy.Quên cả nguy hiểm Huy vội chụp lấy mõm con sói rồi dùn hết sức đẩy ra,nhưng có vẻ con sói khỏe hơn cậu nhiều,hai hàm răng cứ từ từ tiến tới gần mặt hơn.Tính mạng của HUy chỉ còn trong khoảnh khắc , TUấn và Hùng sau khi sững người vì bât ngờ đã lao đến bên Huy giúp sức.Cả hai quên cả nguy hiểm cầm kiếm chém túi bụi vào đầu và vai con sói,tất cả các cú chém đều trúng vậy mà con sói như chẳng hề hấn gì nó còn vung tay hất Tuấn ngã dúi dụi.Vừa ngã ra Tuấn mới chợt nhớ đến cái dùi cui điện,ngay lập tức đưa vội chiếc đèn pin cho TRâm để soi sáng rồi bấm công tắc điện và ấn thẳng chiếc dùi cui vào mõm con sói.Lần này có tác dụng rõ rệt,tiếng điện xẹt vang lên rợn người cùng với tiếng tru vì đau dớn của con sói.HUy thấy con sói ko hung mãnh như trước nữa thì một tay guiữ mõm nó tay kia cũng rút nốt chiếc dùi cui còn lại ra dí thẳng vào ngực nó.Phía bên này Hùng vẫn đang vung kiếm chém tới tấp vào hai tay và vai con sói.BỊ điện giật cộng thêm kiếm chém con sói tru lên mấy tiếng khủng khiếp ,nó chômg lên xô ngã HÙng rồi cắm đầu chạy vào trong phòng,đang hăng máu ba thằng con trai bất chấp nguy hiểm rượt theo.Dù chỉ chạy sau con sói mấy mét nhưng khi vào trong phòng cả ba hết sức ngac nhiên vì con sói đã biến mất.Không có thời gian xem xét lâu cả ba lại vội vàng chạy quay lại tới chỗ hai cô gái.Thật may mắn Trâm và Hà vẫn bình yên vô sự,cả hai run rẩy đứng nép vào 1 góc tường cõ lẽ sự việc vừa rồi là 1 cú sốc quá lớn đối với 2 đứa.Ba thằng an ủi thế nào hai cô bé vẫn không nghừng khóc,nhưng lúc này việc càn thiết là phải rời khỏi chỗ quỷ quái này,không thể nấn ná được.Tuấn cõng TRâm còn HUy và HÙng dìu Hà ,cả năm chậm chạp tiến ra phía cổng.Bỗng đâu một tia chớp làm sáng rực bầu trời , soi rõ cánh cổng.Thì ra từ lúc nào ở đó đã có một người đứng như chờ đợi đám trẻ liều lĩnh………………..[/size][/size][/color]
Bóng đen đứng đó im lặng quan sát lũ trẻ,phía bên này cả nhóm tim như ngừng đập,quả thật bây giờ chẳng đứa nào còn sức chiến đấu tiếp chắc chỉ còn đủ sức chờ chết mà thôi.Bóng đen bỗng rọi đèn khắp lượt vào cả nhóma rồi cất giọng ồm ồm:
-Các cậu quả thật quá liều lĩnh đấy!!!.
Đến lúc này cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm vì chí ít thì đó cũng là một người và đáng mừng hơn đó còn chính là ông chủ quán nước mà cà đám đã gặp lúc chiều.Ông Hải chạy lại xem xét tình hình thấy năm đứa vẫn vô sự,ông mỉm cười nói tiếp:
-Các cậu vẫn bình yên là may rồi.Thôi có chuyện gì để lát nữa nói chúng ta quay lại lều của các cậu đi.
-Vâng!!!.Tụi cháu ko sao chỉ có 2 cô bé này là hơi hoảng sợ thôi!!!.Bác đến thì may quá!.TUấn mừng rỡ nói.
Sau khi đã yên vị trong lều,TUấn rót cho 2 cô gái hai cốc sữa lớn rồi cùng Huy va HÙng tường thuật lại nhưng chuyện vừa xảy ra cho ông Hải nghe.NGhe xong ông trầm lặng một lát rồi cất tiếng:
-Vậy là có ma sói thật sao,và các cậu còn đánh nhau với nó nữa.Chuyện này làm tôi thấy rất bất ngờ đấy.
-Ủa!!!.cháu tưởng bác biết rồi.chính bác nói cho bọn cháu biết trước cơ mà???.Huy hỏi bằng giọng ngạc nhiên.
-Là cảnh sát hình sự thì kô được phép tin có ma quỷ tất cả dều phải có vật chứng đầy đủ.Các cậu có hiểu ko?.
NGhe đến đây cả nhóm lại bị bất ngờ lần nữa,chẳng ai nghĩ ông già bán nước này lại là cảnh sát hình sự.Đột nhiên Trâm chen vào hỏi:
-Bác ơi!Bác là cảnh sát vậy thì người cách sát chết lần trước là đòng nghiệp của bác phải không ạ???.
-Đúng thế!!!.Tôi và anh ta đc phân công điều tra bí ẩn căn nhà này….Ông hải ngừng 1 chút rồi nói tiếp-Nhưng anh ta còn trẻ hăng hái nên hôm đó đã một mình lén đi vào căn nhà này.Sau đó mọi chuyện thế nào thì các cậu biết rồi đó.
Vậy thì bác ở đây cũng lâu rồi thế bác đã điều tra đc gì về căn nhà này chưa.???.Bác tiết lộ cho bon cháu một chút đc ko?
Thức ra cũng chảng có gì!!!.Tôi nghi ngờ căn nhà này kô có ma mà chẳng qua có một nhóm người đang lẩn trốn hoặc âm mưu gì đó………………………………….( tobe continue…)
Sau khi trở về lều cả nhóm lập tức họp khẩn cấp,chưa có đứa nào từng trải qua hoàn cáchr nguy hiểm như tối nay.Huy lên tiếng đầu tiên:
-Khỉ thật!!!.Chưa bao giờ tao sợ như hôm nay.Suýt thì mất mạng.
-Tao thì khác quái gì mày.Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy lạnh hết sống lưng!.
-Thì thằng nào chả thế.Mẹ kiếp!!!.có ai ngờ lại tồn tại thứ khủng khiếp thế đâu.HÙng lẩm bẩm.
-Thôi!!!.Dừng chủ đề tại đây.Bây giờ nghĩ cách đối phó với con quỷ ấy đi.
-Có gì mà nghĩ chứ-Hùng buột miệng-cho nó 1 viên đạn bạc là xong.
-Nhưng mà kiếm mấy thứ đó ở đâu.Mày nghĩ nó dễ tìm như đi mua rau ấy à!!!.Tuấn gắt.
Ông Hải ngồi trầm tư nãy giờ lên tiếng:
-Cái đó thì bác có thể giúp các cháu!.Việc đến nước này thì phải mỗi người 1 tay thôi.
-À,mà sao bác không báo cho đơn vị để họ điều quân đội đến.Hà lên tiếng hỏi.
-Cháu nghĩ là họ sẽ tin vào câu chuyện người sói sao.Sẽ chẳng ai tin đâu nếu như họ ko thấy tận mắt.
-Phù!!!.Dù sao có bác giúp thì mọi chuyện cũng gần như đc giải quyết.Bây giờ chỉ còn nghic cách bẫy con sói đó là ok.Huy thở ra nhẹ nhõm.
-Hừ!!!.không đơn giải như mày nghĩ đâu.Tao thấy vấn đề rắc rối hơn nhiều đấy.Tuấn nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
-KHì!!.Làm gì mà bi quan thế.Chúng ta có vũ khí,chả lẽ lại sợ nó sao!!!.Huy vui vẻ nói.
-Thằng ngốc!!!.Mày nghĩ xem người sói có bao giờ sống riêng lẻ không.Mày quên nó là nô lệ của cái gì à?!!!
-Saoooooooooo!!!!.HÙng và Huy đồng loạt kêu lên.Ý mày nói là có ma…ma cà rồng ở đây sao.
-Đúng thế đấy!!!.Ma cà rồng là chủ nhân của người sói.Có ngưồi sói ở đay mà không có ma cà rồng thì mới là chuyện kì quái.
-Thế thì to chuyện rồi – Ông Hải nói – Ma cà rồng nguy hiểm gấp cả chục lần người sói đấy.
-Vậy là chúng ta phải kiếm cả vũ khí để tiêu diệt con ma cà rồng đó nữa sao.
-Ừ!Và còn phải điều tra về con ma này nữa.Tuấn nói.
-Điều tra cái gì cơ.làm sao điều tra cái thứ mà xã hội ko biết nó tồn tại chứ.Hung ngạc nhiên.
-Tuổi thọ của nó chứ còn cái gì nữa.Mày đừng quên mấy cái thánh giá hay cọc bạc muốn giết ma cà rồng thì phải có tuổi thọ cao hơn nó.nếu không sẽ bị quyền năng của con ma đó thiêu cháy ngay.
-Nhưng biết sao đc con ma đó bao nhiêu tuổi.Nó làm quái gì có chứng minh thư chứ.
-Chính thể nên tao dự định tìm một cái thánh giá thật cổ.Nếu không thì vô ích.
-nhưng mà tìm cái thánh giá đó ở đâu.Huy thắc mắc.
-Ở nhà thờ gần nhà thằng Hùng.TUấn đáp gọn.
-Đúng!!!.Mày tinh thật đấy Tuấn à.Mới có vào đó chơi 1 lần mà đã biết là đò cổ.Hùng ra vẻ khâm phục.
-Cũng chẳng cos gì.Lần trước vào chơi với mày tao thấy đẹp nên hỏi cha xứ thì biêt thôi.
-Này!!!.Các cháu định lấy cắp đấy à.Ong hải hỏi.
-HÌ hì!!!- Tuấn gãi đầu -chỉ là mượn tạm thôi mà.Bác đừng cứng nhắc quá.
-Thôi!!!.thế nhá.Mọi chuyện như vậy là tạm ổn.Bác Hải sẽ tìm ssungx và đạn.Còn chúng ta đi lấy thánh giá.Còn bây giờ thì đi ngủ.Mệt chết rồi!!!.HUy nói.
Lúc này Tuấn mới có chợt quay sang Trâm,cô bé đã ngủ gục từ lúc nào.Cậu cười:
-Hì!!!.Đúng là heo ngốc vô tư.Mới đó mà đã ngủ rồi.Thôi về lều ngủ thôi chúng mày!!!……………………
hết. Bạn có thể đọc thêm các truyện ma kinh dị khác tại đây

Comments

comments

loading...
Tags:

,


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: