Câu truyện thật về tán gái giúp các anh rút kinh nghiệm 

Đăng ngày 19/1/2014 by admin

Xem toàn tập:

Câu truyện hoàn toàn là sự thật của một chị gái của mình kể lại cho mình nghe, và giờ đây mình kể lại cho các bạn nghe, các anh rút kinh nghiệm khi đi tán gái nhé, kẻo lại như anh trong câu truyện thì lại khổ, chả được cái gì chỉ phí công nói chuyện với nhau thôi.

Một hôm lân la room chat tình cờ quen được một chàng trai hơn em 6t. Ban đầu chat chit làm quen nhưng em có vẻ khó tính nên chat hững hờ lắm cũng chả có ý định gặp đâu vì bản thân ko có tình cảm gì nên ngại gặp.

Chat được cỡ một tuần, nói chung là ngày nào em onl là cứ thế hắn ta vào chat, nhiều khi chán chả buồn chát nữa vì hắn chat toàn xin địa chỉ nhà. Rồi hắn ta năn nỉ cho cái hẹn đi café. Nói thật e chỉ thích ngồi café với người em yêu thôi chứ người lạ e hiếm khi đi, chỉ khi nào nói chuyện có chút thân thiện may ra em mới ok, không hiểu sao lại thế nhưng sự thật nó là thế.

Nếu chẳng biết đùa, người ta gọi là nghiêm nghị.
Nếu đùa lắm, sẽ bị gọi là nói dóc, nói tỏi.
Nếu im lặng, thì bị cho là cứng ngắt, khô cằn.
Nếu cười nhiều, nói nhiều, lại bị nghĩ là ba hoa, sáo rỗng.
Bị la rầy, bị chê bai.
Nghe than phiền, nghe chế giễu.
Chẳng biết cư xử thế nào cho phải phép.
Nó là như thế đó các anh chị ạ, vì thế thôi cắn răng mà cho hắn ta cái hẹn.

Rồi lân la tới chỗ café, loay hoay chẳng biết nhận ra ai nữa vì trong quán lúc đó có 3 người ngồi 1 mình lận…đã thế chat hắn chả cho em cái wc hay hình gì cả nên ko biết đâu mà lần. Rồi điện thoại reo lên…là hắn ta gọi, nhìn xung quanh thì cũng thấy có người dơ tay lên báo hiệu…ok ok ok

Bước tới gần, em chủ động chào rồi bắt tay (phong cách người nhớn mà kekeke). Nhưng sự thật em ko có một chút cảm tình tý nào. Vì em ăn mặc rất chi là dễ thương (color block, áo Hồng và váy Xanh cốm) còn hắn thì nhìn ôi thôi chân đi xăng đan nhưng mà mòn rách thảm thương, mặc cái quần jean còn xắn ống cao ống thấp, áo sơ mi khỏi nói luôn..nó nhàu thôi rồi, tóc thì lưa thưa. Nói tới đây các anh đừng nghĩ em chê anh ta nghèo hay là sao nhé? mà đơn giản em chê anh ta lôi thôi và bẩn. Móng chân gì mà vừa dài lại đen sì. e nói thật đồ em mặc hầu như em tự thiết kế mẫu và đem đi may vì vậy em là đứa cũng có chút style bởi vậy nếu gặp một người đàn ông thì cũng cần có chút gì đó nó phù hợp. Nhưng cái đó cũng ko hẳn là quan trọng lắm vì đôi khi người ta hơi ẩu trong việc chăm chút cái bề ngoài của mình và em nghĩ nếu có một ngày em yêu một người như vậy thì em sẽ thay đổi giúp anh ta, điều đó là điều bình thường đúng ko mấy anh? . Rồi em kể tiếp nè :

Hắn nhìn em chằm chằm và cười toe toét làm em cảm thấy sao sao ấy. Hơi vô duyên thì đúng hơn rồi hắn hỏi em.

– Nhà em ở chỗ nào? cho a địa chỉ đi.

Mới quen lại là nơi ở riêng sao tự tiện cho người khác được nên em trả lời.

– Gì mà vội vậy a? mới gặp chưa gì đã hỏi địa chỉ.
– Có sao đâu, anh thích quen em mà, cứ cho đi khi nào anh đến chở em đi chơi.
Vừa nói hắn vừa cười, mắt lại lảo đảo. rõ khổ hôm nay bước ra nhà gặp ai rồi mà xui thế này trời?
– Thôi cứ từ từ anh, em ko thích như thế.
– Em hay nhỉ? mình quen nhau phải tìm hiểu nhau chứ.

Sặc, tìm hiểu nhau à? Để làm gì nhỉ? rõ là ông này bị hâm, phải nói là ko hâm thì bị chạm vì từ khi mới gặp tới giờ hắn cứ nhìn e rồi cười xong lại hỏi nhà ở đâu và làm gì, công việc có kiếm nhiều tiền ko? xong nhòm cái điện thoại em để trên bàn và tự tiện cầm điện thoại của em lên và hắn bảo thế này mới hay chứ.

– Điện thoại em đẹp nhỉ? bao tiền đó? Đổi với anh đi?

Bực tức vì hắn quá tự tiện, em quát lên : “ anh làm cái trò gì đó? Đưa điện thoại của em đây” rồi hắn lại cười nhe cái răng ra.

Các anh chị biết hắn dùng đt gì ko mà đòi đi đổi với em? “điện thoại của Q-MOBILE 2 sim 2 sóng online nhé” (trích lời hắn nói).

Làm trai cho đáng ra trai, chứ cái kiểu ông này đúng là hâm nặng. Tức chết đi được vì thế k muốn ngồi lại nữa mà xin phép ra về. Khi về hắn cứ bảo “ tối mai anh qua chở em đi chơi nhé”.

Chơi cái con khỉ lòng thầm nghĩ. May mà chưa cho hắn biết nhà. Rồi hắn kêu thanh toán tiền miệng lắp bắp “ chờ anh về với” nhưng em chả thèm. Cứ đi và cứ đi k thèm nhìn lại.

Về tới nhà, hắn nt “ em cho a địa chỉ đi, a qua chơi”.
Vẫn k thèm nói với hắn, nhưng hắn vẫn nhắn tin “ hay giờ mình đi chơi đi? Lâu rồi anh chưa chơi”.

Cái chữ “chơi” là đủ hiểu hắn sao rồi, đúng là đàn ông chẳng nhẽ mục đích quen phụ nữ là vậy à? Rồi hắn lại tiếp tục nhắn tin “ mình cứ tìm hiểu nhau từ từ em à? cho anh địa chỉ a qua nhà em chơi”.

Em chả thèm nhắn tin lại nữa mà vứt máy vào một só. Nhìn thấy ghét rồi lại còn mắc bệnh tâm thần.

Câu truyện đến đây là hết, các bạn đọc thấy cảm nghĩ sao, có thể nên suy tư một chút để mình không phải gặp trường hợp này nhỉ, nếu như vậy chắc là ế cả đời chứ chả chơi.

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: