Chuyện cô nhân viên ngân hàng – Chap 4 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Buổi sáng giữa tuần, Ngọc Cúc dắt xe ra đi làm, trong lòng cảm thấy trống rỗng. Trong thời gian qua có nhiều biến cố xảy ra với cô. Một lúc không giữ được cảm xúc và bình tĩnh, cô đã trót quan hệ với người đàn ông khác. Tiếp theo sẽ như thế nào đây? Cô muốn không muốn gặp Ba Phát nữa, cô muốn mọi việc trở thành quá khứ, để cho nó vào một khoản vô định nào đó để tiếp tục bước trên con đường cùng với gia đình mình. Vừa đến cơ quan, Ngọc Cúc đã bị các chị em đồng nghiệp trêu:
– Suy nghĩ gì mà thẫn thơ vậy?
– Hôm nay là kỹ niệm ngày gì thế?
– Đâu có gì đâu chị.
Bảo Thu với vẽ lạnh lùng, chính chắn của mình thấy Ngọc Cúc lúng túng thì đỡ lời.
– Sáng nay có người mang lẵng hoa đến gởi em.
Ngọc Cúc chỉ cười e thẹn rồi sửa soạn cho một ngày làm việc mới nhưng mấy cô đồng nghiệp đâu có buôn tha. Mấy cô có đề tài để nói cũng như ruồi ngữi được mật.
– Ông xã nhà chị có tặng hoa chị bao giờ đâu. Lâu lâu ổng tặng cho cái nồi, cái chảo.
– Bữa 8/3 lão nhà em tặng gói quà, gói gém cẩn thận, em hí hửng mở ra tưởng gì là cái tạp dề.
– Ông nhà em thì tặng em cái hộp cơm, để em đem cơm theo ăn, đỡ tốn tiền của hắn.
– Chỉ có Cúc là chồng còn lãng mạng tặng hoa.
– Chị sướng thật đấy, hoa này để trưng trên bàn làm việc thì đẹp hết ý.
– Không được đâu, bàn để giấy tờ, giao dịch, để lẵng hoa vướng lắm.
– Hay là em chia nhỏ ra nhiều bình, mỗi bình 1 ít cho đở choáng.
– Thôi không được đâu chị, để em đem lẵng hoa để lên bàn giữa phòng cho đẹp.
– Ghê chưa, có người được tặng hoa giữ khư khư một mình.
Ngọc Cúc lại cười rồi đặt hoa vào chiếc bàn giữa phòng. Hôm nay làm việc mà trong lòng cô vui khấp khởi << phải chăng thơi gian qua cô đã biết cách chiều chồng nên tình yêu đã trở lại như ngày mới quen>>. Khoản 9h Ngọc Cúc nhận được tin nhắn “em da nhan duoc hoa chua?” nhưng không phải từ số máy của chồng cô. Ngọc Cúc vào toilet để gọi lại.
– Alo.
– Alo, em hả? một giọng quen quen nhưng không phải Khánh Long.
– Anh là ai vậy?
– Anh Phát đây. Anh tặng hoa, em không từ chối chứ.
– Ờ, sau này anh đừng làm vậy nữa, tôi không nhận đâu.
– Anh chỉ muốn em vui thôi mà.
– Anh tặng quà kiểu đó tôi không vui đâu, tôi với anh chẳng có quan hệ gì cả.
Nói tới đó Ngọc Cúc tắt điện thoại ra ngoài để tiếp tục công việc. Buổi trưa như thường lệ Ngọc Cúc về nhà xem xưởng và xem cô osin mới chăm con cô như thế nào. Từ ngày có osin, Ngọc Cúc có nhiều thời gian hơn cho buổi trưa, cô có thể ngã lưng một tí rồi quay lại cơ quan, nhưng hôm nay cô cứ bồn chồn. Ngọc Cúc không ngủ mà quay trở lại cơ quan sớm. Giữa trưa nắng Sài Gòn mà chạy ngoài đường chỉ có học sinh đi học hoặc có việc cần, chứ đi chơi thì chẳng có ai. Ngọc Cúc ra khỏi nhà được 5′ thì có một người thanh niên mặc áo sơmi chạy xe tay ga theo bên cạnh cô.
– Chào em. Trưa sao không ngồi phòng máy lạnh mà chạy xe thế này?
Ngọc Cúc quay qua nhìn thì thấy Ba Phát, hôm nay hắn ăn mặc sơ mi đóng thùn, lại đi xe ga làm cô suýt nữa nhận không ra. Ngọc Cúc tấp vô lề, Ba Phát cũng dừng lại, rồi cô quay qua nói với hắn.
– Anh theo tôi làm gì? Tôi với anh chẳng có quan hệ gì. Anh theo nữa tôi la lên đó.
– Anh chỉ muốn gặp em nói chuyện một chút thôi.
– Giữa tôi và anh đâu có gì để nói. Để tôi đi, tôi không muốn gặp anh nữa.
Ba Phát vội nắm lấy tay Ngọc Cúc đang vịn trên xe.
– Mình vào quán nước nói chuyện chút đi, ở ngoài đường không tiện.
Ngọc Cúc sợ mọi người xung quanh dòm ngó nên cô cũng đồng ý, cô cũng định nói cho hắn hiểu là lúc đó chỉ là cảm xúc nhất thời, một lúc giận Khánh Long mà cô không bình tĩnh để sự việc đi quá xa.
Country House (quán cafe ở GV) buổi trưa giữa tuần lác đác vài chiếc xe. Hai người chủ động kiếm một góc khuất để ngồi nói chuyện. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng nhạc nhẹ và không khí mát mẽ cũng làm cho Ngọc Cúc dễ chịu hơn. Ngọc Cúc bình tĩnh ngồi nói chuyện với hắn rằng lần trước chỉ là một phút bồng bột của nàng, khuyên hắn không để sự việc đi quá xa, vì nàng còn có gia đình nhỏ. Còn hắn thì nói về những cảm xúc của nàng mang lại cho hắn, rằng hắn thật sự có tình cảm với nàng chứ không chỉ muốn chiếm đoạt nàng. Hôm nay Ba Phát đã chuẩn bị khá kỹ, chiếc tay ga mượn của bà Liên, ăn vận bộ đồ sơ mi quần tây. Bộ dạng đó cộng với lời nói nhẹ nhành thì người khác dễ nghe hắn nói hơn. Nghe hắn chém một lúc rồi Ngọc Cúc cũng đứng lên ra về. Sắp tới giờ làm rồi ai hơi đâu mà ngồi nghe chém gió. Ba Phát cũng ra dắt xe cho nàng rồi tiễn nàng đi một đoạn nhìn như cặp trai gái đang quen nhau. Vào cơ quan Ngọc Cúc chẳng buồn nhìn vào lẵng hoa nữa, nhưng các chị em trong cơ quan thì ai cũng nhìn Ngọc Cúc với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Dù không thú nhận nhưng Ngọc Cúc vẫn có một cảm giác rất lạ. Nàng không giải thích nó, không tận hưởng nó, mà chỉ biết đến nó rồi thoáng qua. Đêm đó nàng gục mặt vào chồng thỏ thẻ “sao lâu rồi anh không mua hoa tặng em”. Khánh Long nghe được câu nói đó mà vẫn mơ ngủ không trả lời, anh nghe được nhưng mệt mõi cả ngày làm việc, anh cần một giấc ngủ bù sau một đêm vòng loại C1. Ngọc Cúc không nghe Long trả lời, nàng ngồi dậy và lại bắt đầu nghĩ mong lung.
Một tuần sau, Ngọc Cúc vẫn nhận được hoa, nhưng là lẵng hoa nhỏ hơn vào thứ sáu. Lần này Ngọc Cúc không gọi lại xác nhận xem là của ai. Ngọc Cúc đoán rằng của Ba Phát nhưng thật ra là Khánh Long âm thầm mua tặng nàng. Tâm trạng của Ngọc Cúc lại trở nên hỗn độn, nàng vui vì được quan tâm, nhưng lại không vui vì mình nhận hoa của một người đàn ông khác. Một tuần nữa lại trôi qua, trước giờ nghĩ trưa Ngọc Cúc nhận được tin nhắn “lat nua di uong nuoc voi anh nha, anh co mon qua muon tang em”. Ngọc Cúc nhận ra tin nhắn này của Ba Phát mặc dù cô không lưu số và xóa hết tin nhắn của hắn trên điện thoại. Ngọc Cúc nghe quà thì cũng tò mò, nàng cũng bắt đầu có cảm giác trước những lẵng hoa, những niềm vui nhỏ khi các cô bạn trêu đùa, nhìn ganh tị. Nó làm Ngọc Cúc sống lại cái cảm giác thời sinh viên, khi mới quen Khánh Long. Và chuyện gì đến cũng phải đến, cái hẹn ở một quán cafe sân vườn. Trưa đó Ngọc Cúc về nhà thăm con, ăn uống qua loa rồi đến điểm hẹn. Nàng đang đặt một bước chân vào con đường mới “con đường phiêu lưu tình ái”, nhưng có lẽ chẳng ai ngăn được Ngọc Cúc lại trừ chính bản thân nàng.
(Nếu ở đây bro nào hỏi sao nó không ở nhà ngủ luôn cho khỏe, đi hẹn làm gì? tham chi món quà?…. thì nếu như NC ở nhà, và chấm dứt mọi chuyện với BP, sống suốt đời bên chồng con thì… đây không phải là mục truyện xxx của lx)

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy