Cô giáo mai Chap 7 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nói xong Trâm cầm hai vạc áo cởi banh ra, khoe hai trái vú lớn như hai quả cam. Anh bàng hoàng, sững sờ về sự táo bạo của Trâm và tim anh đạp muốn bể xxxg ngực. Anh run quá. Run đến nổi đi không nổi và chẳng nói được lời nào. Sự kiện diễn ra quá nhanh, khiến anh thảng thốt, bàng hoàng. Trâm hỏi tiếp anh:
– Sao? Như vầy đủ lớn để anh yêu không?
Sợ thì sợ run thì run. Mà bản tính dâm ô của anh vẫn bắt mắt anh không rời khỏi hai trái vú no tròn của Trâm.
– Anh còn muốn thấy em chứng minh gì nữa để cho anh biết rằng em cũng là người lớn? Em sẵn sàng.
Trâm đưa tay xuống lưng quần định cởi ra, anh vội đưa tay van nài, thiếu chút nữa là anh phải lạy Trâm:
– Ðừng! Ðừng Trâm? Anh biết em là người lớn rồi mà.
Có thật như anh nói không? Anh chưa thấy làm sao biết được?
– Thì anh đã thấy hai vứ em rồi mà.
– Cái đó là phần trên. Ðàn bà con gái có tới hai thứ lận.
Nói xong tay Trâm cho hắn vào trong quần xoa xoa, chà chà chỗ cái xxx, mà đôi mắt thì nhìn anh khêu gợi, mời mọc:
– Anh bước lại gần em, em sẽ cho anh thẩy cái người lớn của em!
Mặt anh nóng rang như lên cơn sết. Không phảl anh mắc cở, mà vì máu dâm đang dâng lên trong đầu. Mất anh đổ hào quang. Ðôi chân nhẹ hẫng mà bước không muốn nổi.
– Sao? Với cô Thu và chị Ngọc thì anh dạn dĩ sờ ó, bú liếm. Mà với em thì anh đứng chết đó như trời trồng vậy?
– Anh có việc phải ra ngoài phố một tí. Cho anh đi?
– Anh nói dối! Anh sợ hay anh chê em?
Trâm nói câu đó thành thật với gương mặt vô cùng tội nghiệp. Biết thếmà anh cũng không nhúc nhích nổi vì sợ đủ thứ. Anh sợ không biết ngoài kia có ai rình nghe không? Và sợ không biết Thu hay Ngọc có thể đến bất tử?
– Anh đừng lo. Mẹ em đi Ðà Nẵng ba hôm nữa mới về. Cổng ngoài em đã khóa hai lần. Cô Thu hay chị Ngọc chả vào được giờ này đâu.
Sao cuộc đời hào hoa của anh gặp toiàn thứ dữ không vậy? Cô nào cũng sành sỏi khôn hơn tuổi đời. Ðúng số anh là số khốn nạn vì tình. Ðang ngất ngư với Ngọc lại nhào vào sống chết với Trâm. Rồi còn ai nữa? Ngọc đã bảo con gái của lớp đệ Ngũ mê anh, và anh có thể ngủ với cô nào cũng được.
Nghe Trâm bảo vậy anh hơi yên chí, nghĩa là anh không cần phải lo âu bất cứ ai đến vào giờ này.
– Sao? Anh yên tâm chưa?
Anh hơi gật đầu mỉm cười. Lòng anh quả đã thoải mái dễ chịu. Mắt vẫn nhìn Trâm, chân anh bước khẽ lại gần, trong khi Trâm cởi toạt luôn chiếc áo bà ba
ném xuống đất. Anh tiến đến thật sát, ôm Trâm, vàhôn lên tóc cô bé:
– Sao em bạo quá vậy?
– Em nhát gan đấy chứ! Nếu bạo thì em đã là người tình của anh trước cả cô Thu và chị Ngọc. Anh còn nhớ những gì em đã nói với anh khi anh mới dọn đến đây ở không?
– Có! Em hỏi anh có vợ hay người tình chưa?
– Và chắc anh không để ý tại sao em lại hỏi anh như thế?
– Không.
– Thế thì anh vô tình quá ! Mỗi lần cô giáo Thu hay chị Ngọc rên la sung sướng trên này, thì dưới kia em đau khổ một mình. Và Triệp ơi! Em thèm anh đến chết đi được. Anh có biết không?
– Sao em biết sớm quá vậy?
– Tại em đã táo bạo lén xem tất cả những trận làm tình của anh với cô Thu và chị Ngọc. Hôn em như anh đã hôn chị Ngọc đi!

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: