[Cực hay]Truyện xưa giờ mới dám thổ lộ! – Chap 5 

Đăng ngày 28/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Em phải giả vờ quên đồ để quay lại chia tay với anh.

– Sao em phải khổ thế, lúc nào rỗi anh sẽ về.

– Nhưng em không muốn rời xa anh lúc này.

– Anh cũng vậy.

– Anh nhớ gọi điện cho em thường xuyên nhé, gọi vào buổi chiều về cơ quan em.

– Ừ.

– Anh nhớ thỉnh thoảng viết thư cho em nhá.

– Ừ mỗi tuần anh viết một lá.

– Em yêu anh, anh có yêu em không.

– Có, anh yêu em nhiều.

Chúng tôi vẫn ôm nhau và nói trong vô thức. Thực sự việc chia tay này quá khó khăn với chúng tôi. Phải một lúc rất lâu thì chị cũng đẩy tôi ra. Lau hạt lệ còn đọng trên má. Chị nói lời chia tay tôi và lặng lẽ quay trở ra. Tôi tiễn chị tận ra đầu ngõ. Cuối cùng thì chị cũng lên xe và trở về. Ngồi đằng sau mà chị cứ ngoái lại vẫy tay tạm biệt tôi. Tôi ngẩn ngơ nhìn người mình yêu mất hút dần trong biển người trên đường phố. Vậy là chị chính thức trở về và tôi bắt đầu với cuộc sống sinh viên.

Yêu xa khổ lắm. Tôi có đọc câu này ở đâu đó xin trích dẫn tâm sự của một người con gái tâm sự khi người yêu của mình không ở bên cạnh như sau :

« Nhưng yêu xa thật khổ. Cứ thấy mong manh, cứ thấy đợi chờ. Những dòng chat, email đôi khi không diễn tả hết ý, đôi khi lại dẫn đến những hiểu lầm, hờn dỗi. Những lúc đợi mong một bờ vai để dựa hay những lúc cần một cái nắm tay chia sẻ, tôi nhớ hắn đến cháy lòng… Những vệ tinh xung quanh tôi lại quá nhiệt tình. Mệt mỏi, tôi lại nghĩ: hay là buông trôi? Nhưng rồi những kỷ niệm của hai đứa lại ùa về làm trái tim tôi ấm áp ».

Tâm sự của cô gái đó cũng là tâm sự của tôi và chị. Bây giờ còn có chat và mail ngày đó làm gì có. Nhớ nhau ra gọi điện thoại mà điện thoại công cộng thì làm gì giám nói nhiều chỉ hỏi han nghe được thấy tiếng của nhau là đã ấm lòng. Tất cả tình cảm nhớ nhung đều nhờ tất và những trang thư nói hộ. Nhận được thư của nhau là ngấu nghiến đọc. Đọc xong lại tâm tư, lại đợi chờ để hôm sau gọi điện để nghe được tiếng của nhau. Thời gian đầu là nỗi nhớ da diết nhớ mùi hương của tóc, nhớ những nụ hôn nồng nàn, nhớ những cái ôm xiết và nhớ những ánh mắt yêu thương. Nhớ ơi là nhớ. Tôi chợt nghĩ hai câu thơ của Hồ dzếnh :

Lòng mênh mang em đếm bước âm thầm

Em khẽ nói: “Gớm sao mà nhớ thế!”
Những ai đã từng trải qua thời gian yêu đều sẽ hiểu và cảm thông với tâm trạng này của tôi. Tâm trạng của những người yêu nhau là vậy. Chỉ thương và nhớ. Ban ngày khi đi học hoặc có bạn bè thì nỗi nhớ được tạm gác sang một bên, khi về nhà có mỗi một mình thì nỗi nhớ lại cồn cào. Tôi sợ những suy nghĩ của mình bị quên mà không kể được lại khi nói điện thoại và viết thư nên bắt đầu từ ngày đó tôi viết nhật ký. Thực ra ban đầu chỉ viết về những điều mình thấy hay, cái mới để kể lại cho chị trong thư. Nhưng càng ngày thì thấy việc viết nhật ký giúp mình thoải mái rất nhiều. Nó là người bạn tri kỷ của tôi để tôi có thể viết ra được những tâm sự chất chứa trong lòng để đẩy đi nỗi nhớ mỗi khi đêm về.

Đó là lần đầu tiên từ khi lên học đại học tôi về quê. Hàng ngày tôi phải học tất cả các buổi sáng từ thứ hai đến thứ bẩy. Thứ bẩy lại phải học thể dục buổi chiều nên dù có nhớ nhưng không thể về được. Nhưng hôm đó là ngày kỷ niệm thành lập trường. Và nó vào đúng ngày thứ bẩy vì vậy tôi sẽ được nghỉ 2 ngày rưỡi. Tôi biết được việc này từ đầu tuần khi lớp trưởng thông báo và tôi lên kế hoạch về quê. Nhưng muốn đem lại bất ngờ cho chị tôi không thông báo. Hôm đó, ngay sau khi ăn trưa tôi lên xe về quê. Không về nhà ngay, tôi lên xe chạy thẳng về Tam Điệp. Bình thường khi đi xe tôi hay ngủ nhưng hôm đó mắt cứ thao láo, trong đầu nghĩ đủ thứ, tưởng tượng đủ thứ. Tôi nghĩ khi gặp tôi chị phải sững sờ lắm nên nghĩ đến đó là lại cười thầm vì cái kế hoạch của mình. Mấy cậu đi cùng xe thấy tôi lạ cứ tủm tỉm cười suốt. Họ nghĩ chắc tôi bị điên, nhưng họ đâu biết tôi sắp sửa được gặp người tôi yêu. Mà họ nghĩ vậy cũng chả sao bởi khi yêu ông nào thần kinh chả có vấn đề một tý. Đến nơi tôi xuống xe ở bưu điện và gọi điện vào cơ quan chị xem chị có ở cơ quan không và mấy giờ chị về. Chị bảo 4h30’ chị mới được về. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h nên tôi nói qua loa và bảo thôi không sợ mất nhiều tiền. Chị có vẻ dỗi nhưng tôi kệ. Tôi muốn tặng cho chị sự bất ngờ nên tôi dập máy và bắt xe ôm đến cơ quan chị luôn. Đến nơi vẫn cái cây cũ tôi lại đợi. Khác với lần trước sợ chị nhìn thấy tôi nấp phía sau cây và đứng nhìn vào trong cơ quan chị. Mặc dù chỉ còn vài phút nữa thôi là đến giờ chị về mà tôi vẫn cứ sốt ruột. Tý tý lại nhìn đồng hồ. Mà chị luôn có tính cố làm cho xong việc nên hay về muộn. Mọi người cơ quan lần lượt ra về mà vẫn không thấy bóng dáng đâu làm cho mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa. Cuối cùng thì bóng dáng chờ đợi cũng xuất hiện. Tôi thấy chị có vẻ buồn chắc là do lúc nãy muốn nói chuyện, tôi không nói nên dáng điệu mới bí sị như thế. Vẫn theo thói quen, chị dắt xe ra cổng và hướng về nhà.
– Mai Anh. Tôi gọi nhưng lại nấp vào cây.

Chị quay ngoắt lại và ngó nghiêng về hướng phát ra tiếng gọi. Tôi từ từ hiện ra làm cho chị sững sờ không nói lên lời. Quần bò, áo phông, giầy thể thao, đầu đội mũ lưỡi trai vai khoác chiếc ba lô, tôi chạy lại gần chị.

– Anh … anh về khi nào. Chị nói mà ấp a ấp úng vẫn chưa hết ngạc nhiên. Chị tiếp lời

– Chó trêu người ta.

– Anh vừa về và xuống ngay với em.

Không kịp nói hết câu, chị dựng xe tóm tôi phát cho mấy cái vào lưng cho bõ tức. Nhưng cả khuôn mặt chị là một nụ cười rạng rỡ.

– Đồ lừa đảo cho chết cho chết này.

– Anh xin lỗi, anh xin lỗi đánh anh đau quá.

– Thôi ở đây không tiện, lên xe em chở.

– Để anh chở cho, anh biết đi xe máy rồi. Tôi giằng xe chị.

– Anh tập bao giờ.

– Thằng Cường nó dậy, anh biết đi xe được tháng nay rồi. Để anh đi cho.

Tôi ngồi lên xe cầm lái. Mặt vênh lên rất tự tin.

– Lên xe tiểu thư còn chần chờ gì nữa.

– Tự tin ghê, xem xem trình độ thế nào.

Đề máy, vào số rồ ga xe vọt lên khực khực mấy cái làm cho chị dúi dụi vào tôi.

– Thôi thôi không biết đi rồi, để em lái cho. Chị hoảng hốt nói.

– Không phải lần đầu chở người yêu bằng xe máy nên cũng hơi run. Không sao đâu anh đi thạo rồi.
Rồi con ngựa máy nó cũng vào phom. Tôi chở chị ra chỗ vẫn gặp mặt cũ. Ngồi sau xe chị ôm chặt tôi. Từ ngày yêu nhau đến giờ lần đầu tiên mình mới có cảm giác che chở cho người yêu như thế này. Đi trên xe chị không nói gì, tôi thì lòng thơi thới. Đến nơi tôi lao vào ôm chị. Cái ôm mà 2 tháng mong chờ, nó được cụ thể hoá bằng sự siết chặt của tôi và chị. Rồi nâng cằm chị lên tôi đặt vào môi chị một nụ hôn cháy bỏng. Vẫn mùi thơm ấy, vẫn cái ngọt ngào ấy nó làm cho tôi mê lịm. Viết đến đây mà tôi vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào ngày xưa. Sau này có hôn một vài người con gái nữa nhưng sự ngọt ngào của những nụ hôn với chị luôn là đặc biệt nhất.

– Sao lại về bất ngờ thế này.

– Anh được nghỉ 2 ngày nên quyết định về ngay.

– Chưa về nhà à.

– Ừ nhớ em quá nên về thẳng đây luôn.

– Thế không có quà cho em à.

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy