[Cực hay] Truyện xưa giờ mới dám thổ lộ! – Chap 9 

Đăng ngày 28/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Hai tuần sau, đó là vào một buổi sáng chủ nhật, hắn định lên thư viện để lấy ít tài liệu về làm đồ án. Vừa mở cổng ra hắn bất nhờ.

– Em … sao không bấm chuông.

– Học anh, anh thích bất ngờ mà.

– Vào nhà đi, em đi một mình à.

– Anh xem có ai đi cùng nữa không.

Hắn mời chị vào nhà pha nước mời chị uống nước. Hai năm không gặp chị vẫn như xưa nhưng mặt có vẻ đã cứng hơn một chút rồi. Vẫn trang điểm nhẹ nhàng, vẫn phong cách cũ. Nhìn chị bây giờ đã phong trần hơn nhiều.

– Có việc gì trên Hà Nội à mà hôm nay vào thăm anh vậy. Hai năm rồi nhỉ, không gặp nhau. Tình hình bây giờ thế nào rồi.

– Không có việc gì cả, em lên chơi thôi. Anh cho em ở lại nhà anh vài ngày nhé.

Hắn thực sự không hiểu gì lắm và rất ngỡ ngàng. Bởi hai năm qua để quên chị hắn không bao giờ hỏi về chị. Thi thoảng có nghe bố mẹ hắn nói phong phanh tình hình nhưng rất rời rạc và hắn thực sự không muốn nghe. Bây giờ chị xuất hiện làm hắn không hiểu mô tê gì.

– Nhà này em cứ coi như là nhà của em. Em lên lúc nào cũng được ở bao lâu cũng được.

– Thảo ghê.

– Thôi em đi rửa mắt mũi chân tay đi cho sạch sẽ.

– Ừ quên mất. Đang định đi đâu à

– Định lên thư viện kiếm mấy tài liệu về làm đồ án.

– Nếu bận cứ đi đi. Để em ở lại một mình cũng được. Trưa nay em sẽ nấu ăn nhé.

– Không cũng chả gấp gáp gì. Anh không đi nữa. Em lên anh lại bỏ đi sao được.

– Khách sáo quá. Mà cũng phải thôi.

Chị lên tầng 2 và vào nhà tắm. Chị xách theo một túi du lịch to. Hắn lúc này đang nghĩ mà không hiểu gì cả. Chị xuống mà hắn vẫn vẩn vơ không biết.

– Vẫn cái mặt ngố tàu ngày nào. Dạo này đỡ còm nhom rồi nhỉ. Anh hơi đen ra nhiều rồi đấy.

Hắn cười và nhìn lên chị. Chị ngồi đặt hai chân lên ghế ôm gối. Lại hình ảnh ngày xưa hiện về. Hắn cười nhẹ khi ý nghĩ thoáng qua.

– Chắc là vẫn không hiểu sao em lại có mặt ở đây à.

– Ừ, nói thật anh chả hiểu gì cả.

– Chuyện dài lắm. Để uống nước rồi từ từ em kể cho.

Và rồi chị ngồi kể cho hắn những chuyện xảy ra với chị trong thời gian qua. Hôm chia tay hắn chị không về ngay. Chị sang nhà chị Lan và ở đó đến chiều mới về. Hắn lúc này mới hiểu ra vì hắn đi tìm mãi ở bến xe mà không thấy chị. Chị cười nếu hắn sang nhà Lan tìm chị có khi lại khác nhỉ. Chị nói lúc đó chị phải dứt khoát như vậy chứ nếu chỉ ở lại một lúc nữa thôi thì chị sẽ không biết có thể làm gì được nữa. Thực ra chị cũng không ngờ mọi việc diễn ra quá nhanh. Chị cứ nghĩ là đến tết hoặc sau tết rồi mới cưới. Vì khi chồng chị đặt vấn đề chị lần lữa như vậy. Nhưng khi nói chuyện người lớn thì chị mới ớ ra là mẹ anh Minh và mẹ chị đã đi xem ngày và quyết luôn. Chị cầu cứu anh rằng chị cần có thời gian không thể gấp như vậy được. Nhưng thực ra một mặt anh cũng muốn nhanh, tuy cũng có chiều theo ý chị nhưng không quyết liệt cộng với bố mẹ chị nói đã nói chuyện người lớn rồi không thể thay đổi vì đây là chuyện trọng đại. Chị bất lực. Còn thời gian đó sợ chị làm liều, mẹ chị lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Kể cả việc ở ngoài cơ quan chị bà lúc nào cũng quẩn quanh trước cổng. Sau đó bà bắt bố chị xin nghỉ phép cho chị để chị ở nhà chuẩn bị đám cưới và giám sát chị luôn.
Chị nói thực ra anh Minh là người đàn ông tốt. Anh rất yêu chị. Lúc đó chị cũng nhắm mắt đưa chân vì không còn biết phải làm gì. Ngày cưới chị chị nửa không mong hắn về, nửa mong hắn về.

– Sao hôm cưới em anh về lại không vào.

– Theo em thì anh có nên vào không.

– Em không biết nữa. Nếu anh vào chắc em ngất mất.

– Em ạ thực ra trước khi về anh đã nghĩ kỹ rồi. Anh đến nhìn em đi lấy chồng nhưng sẽ chỉ nhìn từ xa thôi.

– Nhát thì có.

– Cả một năm trời chỉ nghĩ là học đi nước ngoài theo kế hoạch. Có biết gì nữa đâu. Khi biết tin em lấy chồng thì chỉ còn có 5 ngày. Cả năm còn không làm gì được huống chi còn 5 ngày thì làm được gì. Vào phá, làm bậy à. Ngộ nhỡ trong thời gian anh đi học trên này, em có tình cảm với người ta thì sao. Em giấu anh mọi chuyện. Anh có biết gì đâu.

– Ừ nếu anh vào lúc đó thì cũng chả làm được gì mà bao công lao của em đi sông đi biển.

– Đáng ra còn nhiều cách nhưng bây giờ nghĩ lại em cứ âm thầm chịu đựng, hi sinh nên khi sự việc xảy ra quá nhanh mình không đối phó kịp.

– Đừng trách em. Em cũng không nghĩ sâu xa thế, đơn giản em chỉ muốn kéo dài càng lâu càng tốt. Thôi để em kể tiếp cho.

Chị về nhà chồng thực ra không có gì phải phàn nàn cả. Bố mẹ Minh cho vợ chồng chị ra ở riêng ngay sau 1 tháng. Mẹ Minh và chị thân nhau từ hồi còn làm việc chung. Hai mẹ con ngày xưa tâm sự với nhau nhiều nên rất quý chị. Cả nhà quý chị. Anh Minh cũng rất yêu chị. Chỉ có điều chị sống với anh Minh vì nghĩa chứ thực sự chị không yêu anh. Anh Minh cũng biết nhưng vẫn cố gắng. Chị hiểu và cũng làm mọi chuyện như ứng xử rất tốt với gia đình nhà chồng, làm trọn nghĩa với bố mẹ. Nhưng còn tình yêu với anh thì chị không thể. Thực ra nếu có được một đứa con thì có lẽ sẽ khác. Đằng này, sau hơn 1 năm cưới nhau hai anh chị vẫn không có con. Nhà chồng chị cũng sốt ruột nên yêu cầu anh chị đi khám. Đi khám hiếm muộn thì lỗi lại thuộc về chị. Anh khoẻ mạnh bình thường còn chị bị bệnh trứng lép. Bệnh này vẫn có thể có con nhưng phải điều trị tích cực và kiên trì vì may cho chị tuy bị bệnh trứng lép nhưng không bị hẹp cổ tử cung. Nếu hẹp cổ tử cung thì chắc chắn sẽ không có con. Thế là hai anh chị sau thời gian đó chỉ suốt ngày chăm chú vào việc chữa bệnh. Cứ nói ở đâu có thầy chữa giỏi là đến. Chị nói thuốc tây, thuốc nam, thuốc bắc uống cả. Bài thuốc dân gian nào mà mọi người nói chị đều tham khảo và uống. Thế nhưng không có kết quả gì. Chị cố gắng có một đứa con. Chị hi vọng có con vào rồi thì chị sẽ dần yêu chồng lên.
hưng rồi có một chuyện lớn xảy ra với gia đình chị. Cách đây, 4 tháng có một cô con gái đến nhà chồng chị bắt vạ chồng chị. Anh Minh đã ngủ với cô ta và cô ta đang mang bầu đứa con của anh được gần 5 tháng. Anh Minh nhận lỗi, anh cầu xin chị đừng bỏ anh. Anh sẽ có trách nhiệm với cô ta nhưng anh không cưới cô ta vì anh chỉ yêu có mình chị. Bố mẹ anh thì vô cùng đau khổ. Ông bà không chấp nhận cô gái kia. Nhưng về chị. Chị biết mọi nguồn cơ từ chị mà ra. Không đẻ được con mà không yêu anh, nên anh đâm cũng chán. Trong lúc buồn gặp phải cô này bập vào mà không lường được hậu quả. Khi nó xảy ra anh hối không kịp.

Chị nói chị không trách anh, chị phân tích anh chuẩn bị lên trưởng phòng đừng vì việc này mà làm hỏng công danh sự nghiệp. Chị sẽ ra đi để anh danh chính ngôn thuận cưới cô ấy về. Chị quyết, anh cũng không thể làm gì khác được. Tuần trước thì anh chị ra toà. Và cô ấy mới sinh con được hai ngày.

– Thế bây giờ em ở đâu.

– Còn ở đâu được em về lại nhà xuất bản chứ còn ở đâu.

– Anh không ngờ Minh lại tệ vậy.

– Đừng trách anh, anh chỉ là nạn nhân thôi.

– Của mình

– Ừ của mình.

Hắn và chị ngồi lặng lẽ ưu tư không nói gì. Bây giờ hắn mới nghĩ. Đúng vậy Minh thực ra là nạn nhân của tình yêu của hai người. Anh đến không đúng lúc, nếu anh gặp chị sớm hơn khi chị và hắn còn chưa sâu nặng thì có lẽ đã khác. Thật trớ trêu cho anh. Đến bây giờ qua chị được biết anh thực sự khổ vì cô vợ này. Anh mất hết tình cảm với anh em, họ hàng vì vợ anh rất quá quắt. Đúng là dâu dữ mất họ chó dữ mất láng giềng. Còn về đường công danh của anh thì không sao. Anh cũng là quan chức khá to trên Hà Nội này.

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: