Em gái cành cao! 

Đăng ngày 28/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“… Một người đã có thời gần gũi như da thịt trên người, hoá ra cũng bặt vô âm tín giữa biển người mênh mông…”
Đọc tin nhắn của em mà cổ họng tôi bỗng nghẹn đắng. Vẫn là trò chơi đoán tác giả tác phẩm mà tôi và em thường chơi, và dù câu trả lời tôi đã biết, nhưng sao tôi không dám reply lại với cái cười khẩy như mọi lần?

“Con bé cách mình hai bàn ở dưới xinh vãi chưởng ông ơi” – thằng Cảnh bạn thân nhất của tôi huých tôi nói khẽ.
Nghe thấy câu nói của thằng bạn, nếu là trên một giảng đường đại học thì tôi đã quay ngay lại để thưởng thức nhan sắc con bé cách mình hai bàn đó. Nhưng đây chỉ là cái lớp học tiếng Trung nhỏ bé, nếu quay lại nó biết mình bàn tán rồi nhìn trộm nó thì chết nhục. Nghĩ ra rồi, tôi rút điện thoại, bật camera trước và nói thằng bạn chỉ cho tôi con bé xinh vãi chưởng mà nó vừa nhắc trên cái màn hình. Nó chỉ tay vào một con bé nước da trắng bóc mịn như nhung, em đang cố ưỡn cặp ngực căng như bao xi măng và mở to đôi mắt một mí nhìn lên chiếc bảng đen, nơi đang có những con chữ tiếng Trung nhảy múa. Xinh thật, lạy chúa.
Nó nói nhỏ: “ông nghĩ ra nhiều chiêu soi hàng quái dị thật”, rồi nhìn cái màn hình đt rồi phán: “Nhưng con bé này ông dị thế chứ dị nữa cũng không ăn được đâu.”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Les hả ông?”
Thằng Cảnh cầm cái bút chì đâm vào tay tôi: “Mẹ cái thằng. Tôi nói thế là vì con bé này khó ăn lắm. Con bé này á….”
“Hai thanh niên áo trắng kia nãy giờ rầm rì to nhỏ nhiều rồi đấy, nếu là trao đổi bài thì để lúc khác nhé” – Câu nói của “Zhong Wo de Laoshi” làm tôi với thằng bạn giật thót, chỉ biết gãi đầu và cười trừ.
“Mà hai anh này hay thật, hôm nay tôi mới để ý từ hôm các anh đi học hôm nào cũng mặc áo giống nhau, anh kia áo xanh anh này cũng xanh, anh này trắng anh kia cũng trắng. Lại còn để kiểu tóc giống nhau, giới tính có bình thường không đấy?”
Giờ mà có cái xẻng với xà beng thì tôi với thằng bạn mỗi đứa một tay đào luôn 1 cái lỗ thật to mà chui xuống chứ ngồi chịu đựng mấy chục con mắt đổ dồn vào cười như đười ươi xóc lọ thế này thật là nhục nhã. Thực ra hai đứa luôn mặc áo giống nhau vì bọn tôi dạo này đi tập thể hình về là đi học luôn. Nhưng ác một nỗi cái clb thể hình nó mới thành lập, cái áo chưa kịp in logo. Nên nếu nhìn bề ngoài thì không có cách gì phân biệt giữa 2 thành viên mặc đồng phục của clb và 2 thằng gay mặc áo đôi. Còn về vụ style tóc thì thanh niên thời nay 1 mét vuông có đến chín thằng để tóc dựng vuốt gel, giống nhau cũng là trùng hợp. Nỗi oan này ai thấu?
Quay ra nhìn cái bộ dạng nhấp nhổm nửa muốn đứng dậy nửa định ngồi im của thằng Cảnh, tôi biết ngay là nó lưỡng lự chuyện đứng lên thanh minh, tôi dậm chân nó phủ đầu: “Thôi ngồi im mà chịu nhục đi còn định đứng lên giải thích gì nữa”. Nó quay ra nhìn tôi mặt nhăn nhó như muốn nói: “nhưng mà nhục lắm ông ơi”. Tôi bơ, lại cúi mặt xuống bàn, chép bài lia lịa và trong lòng cũng nghĩ như nó: nhục, nhục thật. Nhục nhất là cái con bé bàn dưới cũng được một trận cười miễn phí, mà tôi với thằng bạn là hai nạn nhân chính.
Rồi tôi lại miên man nghĩ về cô bé bàn dưới. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã định hạ quyết tâm cưa em nó, thế mà buổi đầu tiên đã bị cái dớp thế này… Tôi tặc lưỡi, tự thấy cái viễn cảnh dắt tay em đi trong hoàng hôn mà tôi nghĩ ra lúc nãy nó mịt mù và tối tăm.
“Này hai thằng gay, giận nhau hay sao mà lúc nãy ngồi trong lớp tâm sự nhỏ to lâu thế”
Vừa tan học, đang đi xuống cầu thang tôi bỗng nghe thấy giọng thằng Vũ, rồi kế theo là một tràng âm thanh man rợ hú có cười có của mấy thằng vượn người tiền sử Homo sapiens chưa tiến hóa hết đi cùng nó. Nếu là một thằng không quen biết trong lớp thì có lẽ lần này sẽ có dịp tôi sử dụng đến chút cơ bắp mà bấy lâu tôi tích lũy trong phòng tập thể hình để chỉnh hình lại cái mặt mốc của nó. Nhưng may thay cho nó, nghĩ đến nghĩa tình hai thằng vun đắp với nhau suốt mấy năm cấp 3, tôi chỉ cười đau khổ mà không làm khó nó: “Nhọ thật, lần này tôi thành trò hề. Vết nhơ này không biết sẽ còn được lưu truyền đến khi nào mới xóa”.
Một thằng trong nhóm vượn người lúc nãy nói:”Thôi, hôm nay thứ 7, anh em mình đi làm tí bia đi. Tôi biết có hàng bia mới mở gần đây giá cả trìu mến thân thương lắm.”
Tôi thực ra không biết uống bia nhưng nhìn lũ mọi rợ nghe đến bia mà mắt sáng hơn đèn pha Bentley Mulsanne 2012 trang bị cộng cơ 6.4 V8 mà tôi không nỡ từ chối.
Sau khi mọi sơn hào hải vị cao lương mỹ tửu đã đầy đủ trên bàn, bọn mọi bắt đầu chém gió. Tất nhiên khi một lũ đực ngồi với nhau, sau chủ đề bóng bánh, lô đề thì cũng đến gái mú. Được cái toàn lũ bố mẹ đầu tư học hành kỹ lưỡng nên không đến nỗi bàn quá kĩ chủ đề phò phạch đĩ điếm. Chủ đề gái mú của chúng nó xoay quanh việc lôi người yêu ra khoe, nào là “người yêu tôi hát Chuột Yêu Gạo tiếng trung như Hồ Dương Lâm”, nào là “còn bé L của tôi nhắm mắt cũng đàn đc Fur Elise chỉ sai có vài nốt”, rồi có thằng chắc người yêu cũng là cái loại ít tài nên mang cả “ngày nó còn nhỏ nó tự vá đc xăm xe đạp ông ạ” ra khoe. Tôi với thằng Cảnh chỉ ha ha với hô hô hoặc thi thỏang nói câu có hồn hơn: ”thật á” để hưởng ứng. Vì hai thằng chưa có người yêu.
Bỗng thằng Cảnh “à quên” và đập mạnh cốc bia xuống bàn nhìn tôi như vừa nhớ ra cái gì ghê gớm lắm: “Vừa nãy trong lớp đang nói với ông đoạn em kia. Tôi biết nó lâu rồi. Nó tên V.Hà, sn 89.”

Nhắc đến con bé tôi như bừng tỉnh, hỏi nó dồn dập:” ờ ờ như nào? Thế nó có người yêu chưa? Nhà ở đâu? Mà ông bảo nó khó nhai là như nào?”
Nó chậm rãi khoan thai: ”Đây, từ từ để tôi kể. Tôi biết nó lâu lắm rồi vì cũng gần nhà, nó con một, bố nó là chủ doanh nghiệp gì đó, cũng khá giả. Nhưng quan trọng là ông bố này gia giáo và gia trưởng lắm. Nên từ nhỏ ông bố này đã quản nó rất chặt, ít để nó giao lưu bạn bè bất kể gái hay trai. Nó mới đi du học về, hình như cũng cùng thời gian với bạn. Giờ nó lớn rồi nên ông già nó đã dễ tính hơn nhiều. Thỉnh thoảng còn thấy có bạn gái đến nhà chơi. Nó đang làm ở Phòng nguồn vốn ở HO của BIDV. Tôi có thằng bạn có người quen làm cùng tòa nhà với nó cũng bảo con bé ít nói và ít giao thiệp với con trai. Nhìn mặt nó đã thấy kiêu. Chưa bao giờ thấy thằng nào đưa đón và chưa thấy nó đi chơi với con trai bao giờ. “
Nghe nó kể mà tôi cũng hơi chưng hửng, tưởng rau số nốt có xác định ai dè đụng phải rau trong phòng thí nghiệm. Cành cao thế ngước lên nhìn còn thấy chói mắt nói gì tới vác cưa lên xẻ?
Tôi ngậm ngùi kết luận: “Thế thì tôi vẫn bảo lưu quan điểm, nó les mẹ rồi. Tiếc quá!”

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: