Hoa dại chương (26-Tạm kết) 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 27

Chiếc xe lăn đều trên đường quốc lộ kèm với những cơn gió lùa qua cửa sổ làm tôi thấy buồn ngủ và chẳng biết từ lúc nào mắt tôi đã cụp xuống chìm vào những cơn mộng mị. Tôi mơ thấy gió biển thổi ***g lộng lùa qua mái tóc xơ xác, rồi tiếng chích chòe đọc từng chữ cái nơi bờ cát phía trước mặt. Tôi mỉm cười nhìn chích chòe quần xắn ống thấp ống cao hì hụi vạch trên bờ cát vàng những đường nét nguệch ngoạc thi thoảng đưa mắt nhìn về phía tôi với dáng vẻ hãnh diện mỗi khi hoàn thành một chữ. Ngoài khơi xa một cánh buồm quen thuộc lao nhanh về phía bờ, tôi đứng dậy phủi vội đám cát bám trên mông quần rồi nhanh chóng kéo chích chòe chạy nhanh ra bến. Thuyền bố về đầy ắp tôm cá, dáng lênh khênh của bố phủ lên 2 chị em đang hí hoáy bên những vỏ ốc thật lớn bố mang về, bố ôm chích chòe vào lòng hôn lên mái tóc rễ tre cháy vàng và đưa bàn tay chai sạn xương xẩu vuốt má tôi. Tôi dang tay định chạy đến thật gần thật gần bố để ôm chặt. Nhưng có ai đó giữ lại đằng sau, tôi quay lại một gương mặt đầy dục vọng của gã dượng đang thèm thuồng nhìn tôi, đôi bàn tay to khỏe của hắn vật tôi ra, tôi ú ớ muốn gọi bố nhưng quanh tôi chỉ còn tôi và gã dượng. Dớt dãi kèm mùi hơi thở nồng nặc mùi bia rượu phả lên mặt tôi đôi bàn tay gân guốc trườn vào bầu ngực căng tròn e ấp sau chiếc áo sơ mi. Tôi muốn gào lên muốn cắn xé muốn đẩy gã ra khỏi cơ thể tôi để tìm bố tìm em. Bất chợt tỉnh giấc và tôi thở phào khi gã dượng đáng ghét đấy biến mất chỉ còn hàng ghế phía trước đập vào mắt, nhưng khi nhìn xuống ngực tôi thấy một cánh tay khẳng khiu đen đúa đầy vết chích và những hình xăm trổ như một nhành cây tầm ma đang luồn vào ngực áo tôi mà nhún nhảy trên bầu ngực đầy khoái trá.
Cơn căm hận gã dượng chưa kịp qua khiến tôi vồ lấy ngay bàn tay đấy mà cào cấu, đường như chả ăn thua gì với những kẻ nghiện vừa chich có thể uống nước sôi hoặc lấy tay hơ lửa cầm than nên cánh tay đấy càng bám vào sâu trong áo tôi kèm tiếng cười thô bỉ từ hàng ghế sau vọng lên. Mắt tôi mờ đi vì thù hận cũ và mới khiến tôi không còn nhớ mình là một con điếm sẵn sàng để bất kỳ ai đụng lên cơ thể, tôi quên luôn là mình phải nhẫn nhịn để sinh tồn thế nên tôi ghé miệng vào cánh tay đấy cắn thật lực, tiếng kêu đau kèm sự dãy dụa của cánh tay ko làm tôi nhả ra tôi vẫn cắn thật chặt chỉ đến khi máu từ cánh tay trào ra khỏi miệng tôi kèm cái tát thật mạnh vào mặt tôi mới hé đôi hàm răng tê rần ra khỏi. Thêm một cái tát mạnh vào đầu khiến tôi đập mặt vào thành ghế trước kèm tiếng rít căm hận:
– Cái con phò này! Mày cắn tao hả!
Tôi không quay đầu lại vì choáng váng, lại thêm một cái tát, cái nữa, cái nữa tôi chỉ nghe loáng thoáng những câu thóa mạ kèm tiếng cười của những kẻ ngồi quanh nhằm vào tên bị tôi cắn cho đến khi có tiếng gầm của chú công an đi kèm xe:
– Ngồi yên vị trí, trật tự lại hết cho tao! Tao còng tay vứt xuống đường cho chúng mày chết luôn giờ!
Thì tôi mới có thể ngẩng đầu lên đưa đôi mắt biết ơn nhìn chú công an mặt mày dữ tợn đang trong cơn ngái ngủ. Tôi quay sang, bà chị ngồi bên đã tỉnh từ lúc nào nhìn tôi đầy ngạc nhiên pha chút thương xót. Xung quanh những tràng cười châm biếm vẫn không ngừng vọng lên. Chắc hẳn một con điếm như tôi mà ra vẻ đoan trang đài các đã khiến những kẻ ngồi đây giống được xem hài. Kẻ bị tôi cắn có vẻ không chịu nổi sự đả kích và cảm thấy bị mất mặt đã thò hẳn cái đầu trọc lốc kèm khuôn mặt xương xẩu đầy sẹo cất giọng như từ cõi âm:
– Con ranh con! Mày chưa biết thằng Thắng “ba tai” này là ai đâu? Ngồi tận hưởng nốt đi, đến trại tao cho mày giở sống giở chết nghe chưa.
Tôi không buồn đáp mà mím môi thật chặt sau đó nhổ mạnh những giọt máu còn sót trong miệng kèm nước bọt xuống sàn xe.
– Được! Mày khá! Vào đấy tao sẽ tống nhiều thứ có giá trị hơn vào họng mày cho mày nhổ tiếp.
Tiếng chú giám thị vang lên lần nữa kèm chiếc dùi cui đập mạnh vào thành xe giúp cho cái không khí náo động lắng xuống. Tôi ngồi lại ngăn ngắn tựa vào hàng ghế cố làm bản thân bớt bị kích động. Gương mặt có đôi chút lo sợ của tôi làm động lòng bà chị ngồi kế bên:
– Đừng sợ! vào đấy nam nữ ở riêng nó muốn xử mày cũng khó!
Tôi lí nhí như sợ lọt vào tai kẻ vừa đe dọa tôi:
– Chị biết nó a?
– Cũng một chút! Thằng này thuộc dạng tù tội thì chưa đến nhưng cai nghiện bắt buộc thì nhiều. Cũng có tí số má nhưng chưa đủ tầm làm đại ca trong đó đâu. Nhưng mấy thằng như nó thì thù vặt và nhớ dai cố gắng mà biết điều với nó.
Rồi bà chị buông thêm câu cuối trước khi ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ:
– Cô em cũng nên biết điều tí đi, ai động vào mà cũng thế thì không quá 7 ngày sẽ ra ma đấy!
Tôi chỉ biết im lặng gật đầu, vậy là tôi đã tự đặt trên đầu mình một hòn đá tảng lúc nào cũng chực rơi xuống để nghiền nát hy vọng trở lại cuộc sống bình thường. Có lẽ tôi nghĩ mình lăn lộn được ngoài đường để sinh tồn thì mình chả việc gì phải sợ ai chăng? Mình đã qua tay bao nhiêu tên anh chị thì mình đủ tự tin để bật lại chăng? Tự cảm thấy mình đang bước sang một thế giới khác, một xã hội khác mà ở đó những cái tôi trải qua chẳng là cái gì cả.

Tôi miên man trong những toan tính của mình ko để ý tốc độ chiếc xe đang chậm dần, kèm với những chiếc vươn vai của mọi người báo hiệu cuộc hành trình sắp kết thúc. Trước mặt tôi là một tổ hợp các dãy nhà ngăn cách nhau bằng những bức tường nằm lọt thỏm giữa một vùng đồi rậm rạp. Cánh cửa sắt hoen gỉ màu xanh nhạt là điểm nhấn duy nhất của dãy tường bao cắm thép gai và mảnh sành tua tủa. Đưa mắt sang hai bên đường chỉ thấy những đám hoa dại mọc chi chít, từng đám hoa tranh nhau vươn ra khỏi bụi để đón nắng. Có lẽ đám hoa đấy không hề biết dẫu thế nào chúng chỉ là hoa dại để nếu chẳng may bị ai đó dày xéo lên thì cùng lắm sẽ là câu nói “Hoa dại ấy mà”…

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: