Kẻ Liều Mạng (100% thật). Part 7 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vừa lúc đấy, cánh cổng mở mở toang. Có một cái bóng đang chuẩn bị bước vào. Đi theo sau còn có thêm 3 cái bóng to cao nữa. Lão Cường “Trắng”. Đi cùng là 3 thằng trọc lóc. Người cao to. Mặc vét, đeo kính đen. Lão bước vào bỗng nhiên sựng lại khi thấy Lão Bình. Lão ngạc hiên khi thấy cả tôi và thằng Gà. Mặt thằng cha bây giờ vẫn bình thản đúng chất của một Anh Đại thực thụ. Nhưng cái miệng thì giống một thằng Thái giám không hơn, không kém.
– Anh Bình. Sao xuống Hà Nội không gọi cho em tiếp Anh.

Lão Bình đưa cánh tay ra bắt tay Lão cường, mặt vẫn lạnh tanh, nhìn về phía Lão Vinh “con”.

– Thằng chó này là em mày?

Cường trắng trả lời:

– Vâng đúng anh ạ. Nó là thằng bạn nối khố của em đấy.

Cường trắng trả lời vẻ mặt bối rối.

– Mày vả vào mặt nó. Nó mới chửi tao đấy. Em út của mày láo quá rồi đấy.

– Vinh “con”. Mày xin lỗi anh Bình đi. Mày mù rồi hả.

Với thứ giang hồ lớn tuổi cỡ Vinh “con”, Cường “trắng”. Kể cả súng kề cổ thì dù chúng nó có sợ đến con ku phun nước thì vẻ mặt không bao giờ thể hiện điều đó. Mà mẫy lão không phải chỉ sợ mà phần nhiều là nể, là kính trọng, là tôn sùng. Thứ Đại ca kiểu Bình “Bạc” thì không phải chỉ dùng đến đàn em, dùng đến vũ khí. Cái thứ vũ khí lợi hại nhất của Giang hồ là mối quan hệ xã hội và cái “số” vô hình mà thời gian đã chứng minh cho chủ nhân của nó. Còn cái “má” thì anh em lầu xanh check Google để biết nó cấu tạo như thế nào nhé. Cái “má” nó ở giữa tai và mũi.

– Anh Bình, em chưa gặp anh lần nào, nghe tên anh từ bé. Nhưng giờ mới được gặp nên em không biết. Hôm nay anh đến nhà em là sự vinh hạnh của em rồi. Anh thông cảm cho em.

– Tao đéo thừa thời gian để đến đây. Mày ăn nói với em tao đi. Em út mày bị gái nó đá thì đè cổ thằng em tao ra để trả thù à. Sao chúng mày sống trong xã hội bao nhiêu năm mà còn dạy em út kiểu đấy à.

Cường trắng và thằng Vinh con chuyển anh mắt sang phía tôi. Cường “trắng” nhìn tôi làm tôi ngại quá. Vẻ mặt lão Cường bây giờ rất khó đoán, lão vẫn bình thản.

– Anh ơi. Em không ngờ nó là thằng Nam. Hôm trước em với Nam cùng ăn tối mà em có biết Nam là người xử thằng em của em đâu. Không ngờ, may có anh ở đây. Em với Nam là bạn. Nam nó chơi với em gái em. Hôm nay gặp ở đây mới biết. Cũng may là đạn nó xịt. Không chắc em ân hận lắm. Mà sao em không nói với anh hả Nam. Đêm e xử thằng Minh thì em đã biết nó là em của Anh rồi mà. Em dở quá.

Lão tiếp tục:

– Anh Bình. Thôi thì thế này, cũng may anh xuống đây, Nam nó không việc gì. Mọi chuyện dừng lại ở đây anh nhe. Bọn em biết sai rồi. Cũng do hiểu lầm, anh em chúng em không tìm hiểu về Nam trước. Biết nó là thằng Nam, nếu không phải là em anh thì em cũng không cho người làm thế. May quá anh ạ.

Lão Vinh nghe vậy chạy ra cái sảnh, một đám người đang lố nhố ở ngoài bảo “chúng mày về đi, không có chuyện gì hết”.

Lão Bình có vẻ bằng lòng với cấu chuyện của lão Cường. Cái đầu gật xuống một cái.

– Cái tội của thằng em mày là ngu, nó phải gánh chịu hậu quả. Nếu 2 thằng đàn ông va chạm nhau vì con mái thì nó phải tự mình nó giành lấy và chiến sằng phằng thì tao không tham gia. Đằng này nó chơi bẩn. Đúng không?

Lão nói một cách rõ ràng, rành mạch nhưng vẫn điềm tĩnh, cái mặt vẫn lạnh tanh nhìn điếu thuốc đang cháy.

– Dạ bon em biết. Nó sai rồi. Em ở miền Nam ra nên không nắm được sự tình cụ thể.

Lão vẫn tiếp tục:

– Bây giờ, thằng Nam là thằng em duy nhất của tao. Nếu ai chơi nó thì có nghĩa là chơi tao. Chúng mày hiểu chưa. Nếu chúng mày cần tiền Viện cho thằng kia thì thằng Nam lo. Chứ cần máu thằng Nam thì tao lo.

Con mẹ Lão già này làm như tôi nhiều tiền lắm không bằng. Giang hồ chiến nhau thì tiền nong gì chứ. Ông lấy tiền ông mà trả. Nếu viên đạn mà không xịt thì thằng Minh “bu” ôm cái lọ nước muối kèm theo kim tiêm, dây dợ trong viên mà đến nhà tôi đưa tiền ma chay được chắc. Định mở mồm cãi với Lão bình nhưng nhìn lại thấy Cường “trắng” và Vinh “con” đang gật cái đầu như đang cúng nên im luôn. Lão Cường cất giọng.

– Thôi được rồi, cũng may mà gặp anh ở đây. Không phải tiền viện gì đâu anh. Ra xã hội chuyện này là cơm bữa mà anh. Mọi việc coi như giảng hoà từ ngày hôm nay nhé Nam.

Hoà cái con mẹ mày. Đền tao con em gái mày đi. Tiện thể có lão Bình đây định ép Lão Cường để lấy cái trinh con nhóc yêu của tôi nhưng nghĩ mình là thằng đẹp trai, ku to cần chó gì chuyện hèn vậy. Cái cảnh giới của thăng hoa tình yêu là tình dục cơ mà, kiểu gì chẳng đến lúc.

– Được chưa thằng kia. Mày cũng nghĩ mà làm ăn tử tế, hạn chế va chạm đi. Hôm nay là may mắn chứ hôm khác thì tao chỉ xuống cắm cho mày điếu thuốc vào bát nhang thôi. Mà chúng mày về dạy lại em út đi nhé. Tao về.

Lão vừa nói vừa hất hàm sang bên Cường trắng.

– Vâng. Cảm ơn anh. Làm phiền anh quá. Nam. Qua đây anh bảo.

Lão cường trắng gọi tôi qua bột bên trách móc việc không nói với ông. Lão còn trách việc biết thằng Minh “bu” là em lão mà vẫn xử nó. Lúc đấy cái mặt lão Cường đã thể hiện chút hằn học. Tôi xin lỗi phân bua với lão mấy câu rồi nói. Việc này em gặp anh sau. Em chở Anh Bình về cái đã. Anh thông cảm.

Chúng tôi ra khỏi con ngõ lên xe phi thằng xe vào khách sạn gần với con Nhà Hát Lớn. Ba chúng tôi ở một phòng. Một lát sau lão đuổi tôi và thằng Gà ra một phòng khác để ngủ. Ra khỏi phòng tôi gặp ngay một “quý phi” đang đứng đợi ở hành lang. Tôi hiểu được chuyện gì đang sắp diễn ra. Nghĩ cảnh cái xúc xíc nhàu, nhăn nheo, mông meo chui ra chui vào cái lỗ “trăn” mà buồn cười.

Mấy ngày hôm sau tôi không gặp được Phương Anh. Con nhóc đi du lich với Lão Cường. Sau khi thoát chết trở về, không gặp được con nhóc tôi nhớ con nhoc đến điên cuồng. Đợi con nhóc đi du lịch mà tôi tưởng nó đi hẳn sang bên kia. Cả ngày tôi chẳng ăn uống gì được, chẳng thèm đi chới đâu. Chỉ quanh quẩn trong nhà như người mất hồn. Suốt ngày cứ chăm chăm vào cái điện thoại.

 

Nó đi du lịch đến cỡ 2 tuần thì về Hà Nội. Nhưng rất khó gặp con nhóc, vì lão Cường không cho con nhóc đi chơi nhiều. Mà đặc biệt tôi nghe con nhóc kể lại, nó xin đi chơi với tôi, lão Cường đã cự tuyệt. Chắc lão không muốn con nhóc thân thiết với tôi. Sau này tôi mới biết, lão Cường có cái tính rất gia trưởng. Tất cả những người trong nhà sợ lão một phép, từ bà vợ lão cho đến con nhóc. Lão nói gì là người trong nhà không được làm sai hay phản bác. Vì vậy, ở cái gia đình của Lão không ai được phép làm trái ý lão.

Tôi đã hiểu ra phần nào câu chuyện. Lão Cường từ ngày biết tôi là dân xã hội, lão đã không muốn con nhóc tiếp xúc với tôi, không muốn con nhóc thân thiết với tôi. Con nhóc đi du lịch về thì hơn một tuần sau tôi mới được gặp con nhóc đúng một lần ở trên phố. Hôm đó, con nhóc cùng bà chị dâu đi mua sắm đồ ở hàng Bông. Tôi phi xe đến khi con nhóc nhắn tin, tôi nhớ con nhóc đến điên cuồng. Đậu cái xe vào vỉa hè trước cái shoop quần áo trên phố, con nhóc mở cửa chui tọt lên xe, chúng tôi mặc kệ những gì xung quanh, ôm nhau hôn hít luôn trên xe. Bao nhiêu ánh mắt người đi đường xăm xoi nhìn chúng tôi qua tấm kính trước. Tôi ôm con nhóc hôn nó ngấu ngiến, con nhóc cũng nhớ tôi kinh khủng. Mở cửa, nó nhảy tót lên ghế lái nơi tôi đang ngồi, ôm tôi chặt cứng trong xe. Chúng tôi như điện dại quấn chặt vào nhau. Vừa hôn nhau, nước mắt con nhóc cứ chảy dài trên gò má. Lúc đấy tôi hạnh phúc thực sự, lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được thứ tình yêu nó làm tôi ngây ngất, mụ mi đi như vậy.

Thời gian sau, tôi và con nhóc cũng chỉ nhắn tin, gọi điện với nhau. Bao nhiêu nhớ nhung chỉ được cảm nhận qua cái loa bé xíu và cái màn hình của điện thoại. Càng không gặp, chúng tôi lại càng yêu nhau. Có lúc tôi muốn điên lên, muốn đến thẳng nhà con nhóc gặp lão Cường để nói chuyện với lão cho ra nhẽ. Tôi muốn cướp nó ra khỏi căn nhà tù túng đó. Ở cái thời buổi này, tôi chẳng thấy căn nhà nào lại như cái địa ngục như vậy. Không được tự do yêu đương, không được tự do cảm nhận cái hạnh phúc của mình. Con nhóc đã gọi điện cho tôi khóc rất nhiều. Nhiều lúc nhớ nó, tôi muốn điên lên.
Rồi cuối cũng cũng gần đến ngày nó chuẩn bị về lại bên kia. Càng đến ngày nó đi, chúng tôi cư như 2 người điên. Chỉ muốn chạy đến bên nhau và xé tan thân xác của nhau ra mà hôn hít. Cái cảm xúc nó đè nén đến khó chịu. Mỗi buổi tối, tôi đến nhà, đứng dưới nhà nhìn lên thấy nó trên ban công mà quặn lòng. Con nhóc kiếm một sợi dây, nó buộc theo chiếc bút bi. Ném xuống, tôi buộc những cành hoa, những cái kẹo con nhóc thích ăn để nó kéo lên trên rất lãng mạn. Không phải con nhóc thiếu kẹo để ăn, mà con nhóc muốn ăn thứ kẹo có hơi ấm từ tôi. Chúng tôi yêu nhau, gặp nhau như vậy cho đến lúc nó sắp đi.

 

Rồi cái ngày định mệnh đó cũng đến. Hôm đó là sinh nhật cái Ly, con nhóc xin đi sinh nhật. Lão Cường cho người chở nó đi rồi đợi đón về. Hôm đó, tôi không đi dự sịnh nhật, chỉ có thằng Gà là đến dự. Con nhóc đã trốn ra ngoài và nhảy tót lên xe tôi phóng đi như một công chúa trốn nhà vua đi chơi với thằng Hầu vậy.

Tôi chở con nhóc đi mà chẳng biết đi đâu, cứ đi vòng vòng trên đường. Ngồi trên xe, cầm tay con nhóc, thỉnh thoảng ngoảng sang hôn con nhóc. Lâu ngày, tôi nhìn con nhóc thấy nó đáng yêu vô cùng. Tôi đưa cánh tay vuốt vào má nó, sờ vào mái tóc nó, cầm lấy cổ nó kéo về phía mình hít cái mùi tóc của nó. Con nhóc hỏi tôi.

– Anh nhớ em không?

Trong tình yêu không lẽ cứ nói toẹt ra với nhau thế mới được sao. Nhớ con nhóc? Tôi điên cuồng vì nó luôn chứ mỗi nhớ không thôi đâu. Ngoảnh sang nhìn vào ánh mắt con nhóc.

– Không nhớ. Mà là anh rất nhớ.

– Sao anh cứ đi linh tinh vậy (câu hỏi bí ẩn).

Comments

comments

Trang: 1 2 3

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy