Truyện tình yêu “Lặng lẽ yêu anh – Kì 1” 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Có những ngày như thế, em lặng lẽ yêu anh. Có những lúc như thế, chỉ mình em nhớ anh”…

Thân tặng Diễm Lê, chúc em sớm tìm được hạnh phúc.

1. Gặp lại người cũ

Tháng 10. Chuyến bay hôm nay rất đông người. Hạnh San phải len lỏi mãi mới tìm được đến chỗ ngồi của mình. Cô vừa ngồi xuống thì thấy Bảo Nam ngồi ghế bên cạnh cũng đang thở hổn hển vì mệt. Anh quay sang cô, mỉm cười và đưa cho cô một tờ giấy thấm mồ hôi. Mỗi hàng ghế có ba người ngồi. Trong hàng ghế của Hạnh San còn có một cô bé nữa ngồi ngoài cùng. Cô bé chỉ khoảng 16, 17 tuổi, đang cầm một tờ tạp chí đọc say sưa. Ngồi ở phía trên hình như là bạn của cô bé đó, vì thỉnh thoảng lại thấy cô bé này nhổm lên chỉ chỉ gì đó trong tờ báo. Rồi đột nhiên, đôi mắt cô bé mở to ra như vừa phát hiện ra điều gì lí thú lắm trong tờ tạp chí. Cô bé đọc to lên cho người bạn phía trên nghe thấy:

– Này, nghe tớ đọc câu này hay lắm nhé.

Bảo Nam ngồi bên cạnh tủm tỉm cười vì sự ngây ngô của cô bé, anh cũng cố ngó vào tờ tạp chí xem trong đó viết gì.

“Nếu sau này, một lần trong cuộc đời mình, bạn gặp được người bạn thực sự yêu thương, và bạn cũng tin người đó sinh ra là để dành cho mình, thì bạn nhất định phải nắm lấy cơ hội để được ở bên người ấy, không được bỏ cuộc. Chỉ cần nghĩ là một ngày người ấy cũng có cảm xúc giống như bạn, thì có khó khăn nào là bạn không thể vượt qua.”

 

Nhận ra hai anh chị ngồi cạnh cũng đang lắng nghe mình, cô bé quay lại mỉm cười, lắc lư hai bím tóc. Hạnh San im lặng. Mọi vật xung quanh cô như đang trở nên mờ nhạt dần. Ngay cả một tiếng động cũng không nghe thấy. Phải rồi, câu triết lí này cô đã đọc từ lâu rồi. Cô bé này, cũng giống như cô ngày đó. Mỉm cười hồn nhiên khi đọc xong. Vì cứ nghĩ, rất dễ dàng để gặp được người mình yêu thương. Hạnh San quay mặt sang một bên, dựa đầu vào cửa sổ. Rồi cô thấy một giọt lệ rơi lên mu bàn tay mình. Là nước mắt của cô à? Không phải, là của Bảo Nam. Cô bé thắt bím tóc nhìn những cảm xúc trên gương mặt hai anh chị ngồi cạnh mình thì vừa ngạc nhiên lại vừa tò mò: “Tại sao chị ấy lại buồn như vậy? Tại sao anh ấy lại khóc? Chỉ là một câu danh ngôn thôi mà?”

 

***

 

Mấy tháng trước…

 

Hà Nội, cuối tháng 5, mùa hè đã đến, hoa phượng nở rực rỡ khắp nơi, những cơn gió xuân đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những tia nắng trong veo của mùa hè. Sau chuyến bay dài gần 20 tiếng, cuối cùng Hạnh San cũng về tới thành phố của tuổi thơ cô. Dù có đi xa bao lâu chăng nữa, đối với Hạnh San, gia đình là tất cả. Gia đình của cô ở đây. Và có lẽ, cả trái tim của cô, cũng chưa bao giờ thực sự rời xa nơi này. Hạnh San đang là sinh viên năm cuối một trường đại học bên Mĩ. Cô đi du học đã 4 năm nhưng cũng ít khi về nhà bởi bố mẹ Hạnh San rất thường xuyên bay sang thăm cô con gái duy nhất. Mùa hè này, Hạnh San quyết định về lại Hà Nội. Cô nhớ căn phòng nhỏ của mình, nhớ những cuốn sách cũ cô từng sưu tập vẫn đang để ngay ngắn trên giá sách, nhớ người đã kiên nhẫn ngồi dán lại từng trang sách cho cô. Hạnh San vừa về tới nhà thì mẹ cô đã cuống quýt nấu đủ món cho cô ăn. Hạnh San chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy no rồi. Trong lúc nói chuyện với mẹ, có rất nhiều chuyện cô muốn hỏi nhưng lại không sao mở lời được. Và rồi, như hiểu được tâm sự của Hạnh San, mẹ cô nói:

 

– Con đã về rồi thì lúc nào rảnh rỗi hãy liên lạc với Thiên Bình nhé. Hai đứa cũng lâu không gặp nhau rồi mà.

 

Hạnh San hơi giật mình khi mẹ cô nhắc tới một cái tên mà cô đang cố tình lảng tránh. Và rồi cô hỏi lại:

 

– Thiên Bình vẫn sống cùng bạn hả mẹ?

 

– Không, bạn nó tháng trước chuyển trường khác nên không sống ở đấy nữa. Thiên Bình đang tìm người thuê nhà cùng.

 

Hạnh San gật nhẹ đầu một cái, cố làm ra vẻ không quan tâm. Mẹ cô chép miệng một cái rồi nói tiếp:

 

– Cái thằng Thiên Bình này cũng kì lạ. Mẹ đã bảo về đây sống rồi mà nó không chịu. Nhà mình thưa người, có ai xa lạ đâu mà nó ngại chứ!

 

Hạnh San không hề ngạc nhiên. Tất nhiên là Thiên Bình sẽ không chịu về rồi. Anh còn mặt mũi nào mà gặp cô nữa chứ. Dù cho cô không có ở đây thì hàng ngày phải đi qua phòng của cô, phải nghe mọi người nhắc tới cô, anh làm sao chịu đựng nổi. Hạnh San tự nhiên nhớ lại cái lần gặp cuối cùng của cô và Thiên Bình. Chẳng tốt đẹp gì. Hạnh San đã lấy ba lô của mình đập vào vai anh. Còn anh thì im lặng, không biện minh, không giải thích gì. Cô đã hét lên với anh, cô đã khóc mà anh cũng không có phản ứng gì. Ai bảo trái tim con người ta không thể làm bằng đá chứ? Nếu không phải bằng đá, thì trái tim Thiên Bình làm bằng gì? Chí ít cũng là thứ kim loại rắn chắc gì đó. Sắt hay đồng chẳng hạn.

Truyện tình yêu lặng lẽ yêu anh

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4 5

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: