Truyện tình yêu "Lặng lẽ yêu anh – Kì 2" 

Đăng ngày 18/2/2012 by admin

Xem toàn tập:

Ăn được một nửa chiếc bánh mà Bảo Nam tặng, Hạnh San nghĩ: “Có bao giờ người ta được phép nhận tình yêu của một người và vẫn trao gửi tình yêu nơi người khác không”…

3. Khiêu chiến
Xem phim xong, Thiên Bình tiễn Ngân Kim. Họ cùng đứng đợi ở bến xe buýt ngoài đường lớn. Ngân Kim tủm tỉm cười rồi quay sang Thiên Bình:
– Vậy ra đó là Hạnh San. Cô ấy trông trẻ hơn tấm ảnh anh cho em xem nhiều.
– Cô ấy không ăn ảnh lắm.
– Tính cách cô ấy có vẻ hơi dễ giận dỗi nhỉ?
Thiên Bình gật đầu:
– Đúng vậy. Từ bé đã thế rồi. Hơi phiền phức một chút.
Ngân Kim lắc nhẹ đầu:
– Em thì lại cảm thấy cô ấy rất dễ thương… – Ngân Kim ngập ngừng một chút rồi lại nói tiếp: Và còn rất may mắn nữa. Có rất nhiều người yêu thương cô ấy.
Thiên Bình thở dài một cái rồi đáp:
– Những người được yêu thương thì luôn nghĩ mình cô đơn. Chỉ có những người thiếu vắng tình yêu thương mới biết họ may mắn đến mức nào.
Ngân Kim không nói gì nữa. Cô nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên vai Thiên Bình. Chỉ có cô mới hiểu điều đầu tiên kết nối cô và Thiên Bình là gì.
– Cô ấy có còn giận anh chuyện trước đây không?
Thiên Bình mỉm cười:
– Anh nghĩ là còn. Hạnh San rất thường xuyên tới đây nhưng chưa từng trực tiếp nói chuyện với anh. Cô ấy vẫn còn giận anh.
Ngân Kim vuốt nhẹ mấy sợi tóc mai trên trán:
– Em xin lỗi. Chỉ vì em mà anh bị Hạnh San giận oan.
Thiên Bình lắc đầu:
– Không phải lỗi của em. Là tự anh muốn làm như vậy mà.
– Hạnh San với Bảo Nam có vẻ rất thân nhau.
Thiên Bình hơi cắn nhẹ môi:
– Anh cũng thấy vậy. Nhưng họ có vẻ không muốn mọi người biết. Không biết là ý của Bảo Nam hay Hạnh San nữa?
Ngân Kim chỉ cười nhẹ một cái:
– Anh đã biết thừa là ý của ai rồi mà. Xem ra anh sắp thành kì đà cản mũi rồi.
Thiên Bình bật cười trước sự so sánh dí dỏm của Ngân Kim. Và rồi, khi nhìn thấy chiếc xe buýt đang đứng chờ đèn đỏ từ phía xa, anh nói:
– Em có định lên chuyến xe tới không? Đã bỏ qua hai chuyến trước rồi đấy.
***
Hạnh San không thể bỏ ra khỏi đầu hình ảnh Ngân Kim tươi cười bên Thiên Bình. Cô đã biết anh từ lúc nhỏ, anh rất kiệm lời. Vậy mà hôm đó nhìn gương mặt anh rất rạng rỡ. Và ở bên cạnh Ngân Kim có vẻ như anh nói rất nhiều. Cô suy nghĩ lại từng cử chỉ điệu bộ của Ngân Kim rồi ngầm so sánh với mình. Ngân Kim tóc đen, mình tóc nhuộm, cô ta gầy, mình hơi mập một chút. Ngân Kim biết nấu ăn, mình biết ăn thôi. Ngân Kim nữ tính, đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Mình thì cười hô hố, nói to, thỉnh thoảng còn bị nấc cụt nữa chứ. Hạnh San quay sang một bên, úp mặt vào gối: “Ôi trời, Trần Hạnh San, sao mày lại thiếu tự tin thế này hả? Mày có điểm gì thua kém Ngân Kim mỏng manh yếu đuối đó chứ. Nấu ăn à? Mày có thể học. Nữ tính à? Mày có thể tập mà.” Rồi Hạnh San tự nhiên nhớ lại một chuyện Bảo Nam đã từng kể cho cô trước đây. Hồi nhỏ có một lần mẹ Bảo Nam đưa anh tới một hội trợ do đại sứ quán Việt Nam tổ chức. Trong hội chợ có tiết mục chụp ảnh lưu niệm với mấy cô gái mặc áo dài truyền thống. Lúc đó Bảo Nam mới 12 tuổi nhưng lần đầu tiên nhìn thấy những cô gái Việt Nam trong tà áo dài truyền thống và mái tóc đen dài ngang vai, anh đã cảm thấy họ là hình ảnh đẹp nhất trên đời. Bảo Nam đã quyết định sau này nhất định sẽ yêu một cô gái Việt có vẻ đẹp truyền thống.Thế nên khi biết Hạnh San là cô gái Việt Nam duy nhất học cùng trường đại học với mình, Bảo Nam đã nhanh chóng tìm kiếm cô. “Đúng là con trai chỉ thích các cô gái nữ tính thôi. Mình cũng phải thay đổi thôi”.
Khi nghe Hạnh San tâm sự qua điện thoại cái ý định đi học lớp nấu ăn và may vá gần nhà. Bảo Nam lắng tai nghe, tỏ vẻ ủng hộ nhưng trong đầu thì lại có những suy nghĩ khác: “Sao cô ấy đột nhiên muốn đi học mấy thứ này nhỉ?. Không lẽ vì mấy câu đùa của mình lúc trước? Dù Hạnh San có biết nữ công gia chánh không thì mình vẫn thích cô ấy cơ mà”. Ba ngày sau, Hạnh San còn đang phân vân không biết nên chọn lớp làm bánh tráng miệng hay lớp làm cà ri, may váy công sở hay may đồ dạ hội thì cô nhận được một món quà từ dịch vụ chuyển phát nhanh trong ngày. Một chiếc hộp hình vuông màu xanh da trời nhạt có buộc ruy băng óng ánh được gửi cho Hạnh San. Cô mở ra và ngạc nhiên trước thứ mình đang nhìn thấy. Ở chính giữa chiếc hộp là một cái đĩa bằng sứ trắng tinh. Trên đĩa là một cái bánh bông lan hình lục giác. Một chiếc thìa bằng sứ đặt ngay ngắn bên cạnh. Hạnh San nhấc tấm thiệp nhét trong hộp ra và đọc:
“Nếu em mà không biết nấu ăn thì sau này anh sẽ nấu cho em. Bảo Nam.”
Bánh bông lan tuy rằng rất ngọt nhưng Hạnh San ăn lại không hề cảm thấy ngon miệng chút nào. Cô có cảm giác sự quan tâm của Bảo Nam hình như hơi chặt chẽ quá. Thỉnh thoảng làm cô cảm thấy ngọt ngào. Thỉnh thoảng lại làm cô thấy mình thật tồi tệ vì không thể làm điều ngược lại cho anh. Ăn được một nửa chiếc bánh, Hạnh San thấy ngán quá nên không ăn nữa. “Liệu thế này có được không nhỉ? Có bao giờ người ta được phép nhận tình yêu của một người và vẫn trao gửi tình yêu nơi người khác không?”
***

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: