Người đồng hương 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tôi sang Mỹ theo diện tị nạn, được định cư lần đầu tại một bang rất vắng người Việt. Đã vắng thì chớ, lại ở rải rác nhiều thành phố, chỉ có dịp gặp gỡ nhau mỗi chủ nhật khi cùng tự động kéo nhau ra khu phố chợ Á Đông. Dường như mọi hoạt động mua sắm hay làm gì đều giải quyết trong nội nhật ngày đó, từ ăn uống, cắt tóc, du hí hay chợ búa, hội họp.

Một lần, do thèm món rau sống ăn với sốt cà chua, tôi phải vào chợ Việt Nam để mua các loại rau. Vì phải tự nấu ăn nên tôi không biết nhiều các món, học lóm hay nghe ai chỉ sao thì hay vậy. Người ta bảo ăn rau sống phải gồm đủ các món rau thơm với xà lách mới đúng kiểu, ai cũng dặn dò phải mua đủ húng cây, kinh giới, tía tô với xà lách nâu mới ngon.

Gì chứ húng thì gồm đủ thứ, nào là húng giũi, húng cây, húng quế nên tôi điếc đặc, chưa phân biệt được rõ ràng. Mua xà lách hay tía tô, kinh giới tôi chọn ào ào, song đến thứ húng là loạng quạng ngơ ngẩn. Tôi vòng vo quanh hộc rau sống, thấy niêm yết đủ húng quế, húng cây và húng giũi mà lấy đúng thứ mình muốn thì chịu. Đang phân vân thì bỗng đâu gặp một chị cũng đang mua thứ húng nào đó. Tôi ấp úng mấy lần mới dám ngỏ ý nhờ chị chọn dùm, chị thấy vậy giúp đỡ tận tình chỉ cho món húng cây.

Mua xong, thấy vẻ lúng túng của tôi, chị còn trêu: ủa, chớ bà xã đâu mà bắt anh phải đi chợ khổ sở thế này. Tôi gãi đầu gãi tai cho biết còn độc thân. Chị hỏi han thêm nơi ở và có liên hệ bà con ra sao, khi nghe tôi nhất mực kể ở trọ nhà một đồng hương thì chị ngập ngừng một lúc rồi hỏi tôi nếu tiện có thể dọn về thuê chung với chị vì chị cũng độc thân, nên có thể giúp tôi việc ăn uống luôn thể.

Chị mau mắn rủ tôi đi theo chị cho biết chỗ ở, nếu thích thì dọn đến sau, bằng không thì cũng kết nghĩa đồng hương để đi lại thăm nhau đỡ nhớ nhà. Chẳng bận bịu gì, bạ đâu là nhà, món nào cũng ăn được, nên tôi đi theo chị liền tức khắc.

Tôi mới đến chưa sắm được xe, đi đâu phải dùng hệ thống xe buýt, còn chị có chiếc xe chạy tạm nên tôi đi nhờ cũng tiện. Chị đưa tôi về nhà, chị thuê một phòng có lối đi riêng nên không gây trở ngại cho nhà chủ hay khách trọ khác. Bữa đó, tôi kết hợp món rau sống chấm sốt cà chua với món canh măng hầm xương của chị nên hợp khẩu ăn được nhiều.

Trong lúc ăn, chị và tôi thay phiên kể cho nhau nghe tình trạng hiện tại, lại được phụ pha bằng mấy ly bia nên cuộc đối thoại càng đậm đà và không chút gì che dấu. Chị cho biết sang Mỹ định cư theo diện vượt biển đã lâu, có đi làm cho một cơ sở giữ trẻ và vẫn ở vậy một mình. Tôi gạ hỏi sao chị chưa lấy chồng vì đàn ông Việt Nam vốn ưa người đồng hương thì lúc đầu chị nói giỡn ai cũng chê là xấu, sau thì lại nói chưa tìm được người hợp ý nên đắn đo mãi.

Ngược lại, tôi kể với chị về chuyện đi cải tạo bị vợ bỏ theo người khác nên ra đi chỉ một mình. Ngày làm đơn cô ấy có trở về van nài xin ghép tên, tôi cũng tha thứ, song vào phỏng vấn cô ấy bị rớt vì không chứng minh được lý do sống cùng hộ khẩu như mọi cặp vợ chồng. Giờ tôi chân ướt chân ráo sang đây, chưa nghề ngỗng gì và còn đang trong tình trạng làm mọi thủ tục an sinh xã hội cần thiết.

Chị mau mắn nói nếu vậy về ở trọ với chị thì sẵn có xe chị có thể đưa tôi đi xin các giấy tờ và đồng thời chị cho biết xin việc làm ở thành phố chị cũng dễ. Tình cờ may mắn đó đã làm tôi háo hức nên thu dọn trả phòng về ở với chị. Có người nữ lo cho miếng ăn, giấc ngủ, lại đưa đi đây đi đó vào cuối tuần nên cuộc sống của tôi chẳng mấy chốc thăng hoa và trông trẻ trung yêu đời lên.

Chị là người nữ bặt thiệp, mau mắn, khôn khéo nên tôi nhờ vả được nhiều. Tám tháng đầu, tôi còn hưởng phụ cấp nên lo học lái xe và học chữ để chuẩn bị đi làm. Hằng ngày chị bận bịu đi lo giữ trẻ thì tôi ở nhà thu dọn phòng, giặt giũ quần áo. Thức ăn chị lo làm mỗi tối để vừa đem đi, vừa dành lại tôi chỉ hâm nóng là xong.

Tối tối, hai người phụ nhau sửa soạn bữa ăn, nấu nướng, thu dọn chén bát rồi cùng ngồi xem ti vi một lúc trước khi đi ngủ. Tình cảm đồng hương lâu dần thành mến mộ, tôi nhận ra chị cũng loại đẹp người, mà sao chị không chịu tìm người kết hợp cũng lạ. Tôi đem vấn đề hỏi thì chị luôn tìm cách nói lảng hoặc nói lạc sang một hướng khác khiến tôi không dám đả động sâu hơn.

Có một lần, nhân vui chuyện, chị kể lại chuyến vượt biển của chị và chị có vẻ đau đớn vô cùng. Chị nói về chuyện thuyền đi bị bọn cướp biển chặn khám của và chị nghiến răng kể cảnh tượng phụ nữ, đàn bà, lẫn trẻ em nữ bị hiếp mà rùng cả người. Chị nói lúc đầu các thuyền đi phiêu lưu còn được thong dong, nhưng càng ngày bọn hải tặc xét khám mằn mò các bà, các chị thấy có dấu vàng trong lai áo, gấu quần nên chúng lột truồng tất cả lần tìm của.

Do đó, trước cảnh các cô các bà để vú, để *** ra, bọn chúng động tà tâm nên chia tay hiếp hết. Ai nghe hay không nghe đều bị chúng đè, người nào chống cự là bị chúng nắc xong dùng gậy hay vật nhọn đâm vào âm hộ và liệng quăng xuống biển. Các bà lớn tuổi chúng cũng không từ, vừa giập vừa cắn đứt vú họ ra cười như súc vật. Các bé gái chúng cũng chẳng tha, một thằng đút buồi vào đụ thì những thằng khác giữ tay giữ chân, lại còn ngoáy vào lỗ đít hay bóp vú, bóp *** cho các bé lăn lộn kêu rên thì chúng mới ưng. Tội nghiệp, lắm cháu bị nhục được thả ra ngất ngư, loạng choạng lần bước ra mạn thuyền nhảy ùm xuống biển mất tích.

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: