Những mối tình trong trại cai nghiện (chương 51 – 55) 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bữa đó chủ nhật, đám học viên ở đâu ra đông như kiến. Nguyên cái nhà ăn ken đặc áo trại, tôi nhìn mà muốn ngán ngẩm. Tính ăn muộn chút cho đỡ đông, lão Ngọc sáng ngủ nướng than đói bụng nên đành xuống ăn ngay giờ cao điểm. Đẩy lão đi trước dẹp đường, tôi và nhỏ Mỹ Anh lóc chóc đi theo. Thiệt tình có lão cũng đỡ à nha, đi tới đâu đám học viên dẹp ra tới đó, hệt như xe lu vậy. 3 anh em hí hửng xáp vô lấy cơm, lão nhà bếp ngó thấy lão còn làm bộ lấy lòng:
– Bữa nay có mực xào ngon, Ngọc ăn thêm nha!
Rồi không đợi lão gật đầu, lão múc thêm một muỗng chà bá vô bo lão Ngọc. Lão tỉnh bơ như không, gật gật đầu, qua lấy cơm. Làm du đãng sướng không để đâu cho hết – tôi than dài một tiếng. 3 anh em bước về bàn ăn, thấy cái bàn trống trơn nằm lẻ loi giữa đám người ken nhau lúc nhúc. Thiệt tình, lại sướng thêm lần nữa!
Tôi và lão Ngọc đang cặm cụi ăn, nghe con nhỏ Mỹ Anh nắm áo tôi giật giật, cái giọng lộ vẻ bất mãn:
– Anh coi kìa Long!
Thấy con nhỏ Việt kiều đang bưng cái bo cơm, đứng xớ rớ ngay bàn đám nữ không có chỗ nào ngồi hết. Mấy con beo già ăn xong từ lâu, nhưng vẫn ngồi tỉnh bơ hút thuốc, mặc kệ con nhỏ bưng bo cơm đầy đứng chờ, bộ dạng nhìn ghét hết sức. Tôi bực mình, kêu con nhỏ:
– Mỹ Anh qua kêu nhỏ đó về đây ngồi cùng bàn mình đi em!
Mặt tôi lúc đó chính khí lẫm liệt hay sao đó mà nhỏ dạ ran, chạy lon ton ra chỗ nhỏ kia, nói gì đó. Thấy nhỏ kia ngại ngùng một hồi, rồi cũng bưng bo cơm bước theo sau nhỏ Mỹ Anh. Lão già dịch lại ngó tôi một cái, nhếch mép cười nham hiểm.
– Mày gian quá ha thằng nhóc!
Lão mới gian đó, lão già dịch! Tôi hành động xuất phát từ lòng tốt, sao lão cứ nghĩ xiên xẹo ra đủ thứ vậy trời? Thiệt tình bực bội hết sức. Tôi lườm lão một cái, mặt lão vẫn trâng tráo, nhai bỏm bẻm, gục gặc cái đầu ra bộ không thèm để ý. Nhỏ Mỹ Anh dắt con nhỏ Thư vô bàn, kêu nó ngồi cạnh lão Ngọc rồi hỏi:
– Chị Thư uống gì em lấy cho nha!
Con nhỏ lắc lắc đầu. Thiệt tình, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy gương mặt con nhỏ đó gần cỡ vậy. Mũi nó cao, gương mặt trái xoan thoạt nhìn hơi lạnh lùng nhưng nét nào ra nét đó, sắc sảo như tạc. Có điều, nước da con nhỏ xanh rớt – chắc do thiếu máu vì vụ tự tử vừa rồi và chuỗi ngày sống như địa ngục với mấy con beo trại. Mắt nó buồn thiệt buồn, nhìn rõ cả tia u ám ở bên trong. Khóe mắt nhỏ vẫn còn ngân ngấn nước, đôi tay gầy guộc cầm lấy cái thìa run rẩy. Tôi nhìn cái bộ dạng đáng thương của con nhỏ mà nghe lòng mình cũng quặn lại, muốn nói với nó một câu an ủi mà không biết nói ra sao. Đột nhiên, lão già dịch lại mở miệng, cái giọng cô hồn chứ không phải giọng bỡn cợt à nha:
– Từ bữa sau, không có chỗ ngồi em cứ qua đây, nghe chưa?
Chỉ thấy con nhỏ im re, dạ một tiếng nhỏ xíu. Con nhỏ Mỹ Anh thấy lão Ngọc có vẻ bất mãn như vậy, tiện tay châm luôn ít dầu vào lửa:
– Mấy chị đó đối xử với chị tệ quá đi, mai mốt có chuyện gì chị kiếm anh Ngọc ảnh giải quyết cho!
Mắt lão du đãng trợn ngược. Nếu là tôi chắc dám lão kí đầu tôi tới sưng u lên lắm, nhưng là con nhỏ nói ra nên lão cùng chỉ dám im re. Du đãng vô địch khám lớn giờ bị hạ cấp xuống bảo kê beo trại, con nhỏ Mỹ Anh của tôi cũng liều mạng thiệt đó nha. Nhưng cái tính con nhỏ là vậy, nó có cái tin tưởng khá mù quáng vào khả năng của lão Ngọc nên cứ có chuyện gì khó, nó lại nghĩ tới lão hết trơn. Hơn nữa, nó nói những câu đó là hoàn toàn thật lòng, còn nếu câu đó là từ tôi, dám lão lôi tôi lên phòng đập bẹp dí lắm.
Mặt con nhỏ Thư vẫn chẳng biểu lộ chút cảm xúc gì, nhỏ cúi mặt xuống, nói nhỏ:
– Cảm ơn em!
Cả bữa ăn, con nhỏ không nhìn qua tôi lấy một cái. Duy nhất có một lần, nó lén đưa mắt dòm lão Ngọc, rồi hoảng hồn cúi xuống ăn tiếp. Thiệt tình, người đâu mà có cái mặt ác như xe rác vậy!

 

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4 5

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy