Những mối tình trong trại cai nghiện (chương 66– 70) 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đám beo nữ trong trại hay có một câu: lúc mới vô thì cai kim nhỏ, cai xong kim nhỏ sẽ cai tới kim lớn (Kim nhỏ – chỉ cái xi lanh chuyên dùng để chích heroin, kim lớn là gì thì mỗi người chúng ta tự hiểu). Con nhỏ Thư chơi lắc nên chắc nó hổng cần cai kim nhỏ. Có điều, cái kim lớn vật e rằng cũng không thua kém là bao. Ấy là tôi nghĩ vậy thôi, chớ nhỏ không có nói.

Lê bước xuống căng tin, hít một hơi dài không khí mà tưởng chừng mới chết đi nay được tái sinh. Cái đầu gối vẫn còn bủn rủn, ngó cái tướng tôi giống mới từ cắt cơn ra dữ dội. Hồi bữa coi cái phim “Sống trong sợ hãi” thấy cha đạo diễn dựng phim hay quá xá, ai dè chính mình làm phim “Đụ trong sợ hãi” nghe đâu còn muốn đứng tim hơn. Vịn lấy cái quầy căng tin, tôi thều thào:

– Lấy anh lon bò cụng đi bé!

Vụ này không xài tăng lực không ổn à nha. Con nhỏ căng tin thấy tôi, mắt sáng ngời:

– Bữa nay ăn tối có ghẹ tươi đó anh Long, anh có đặt không?

Đặt cái đầu mày ấy! Tao vừa ăn nguyên con ghẹ hơn 50 ký cách đây mấy phút nè. Tính nói vậy nhưng không ổn, cuối cùng đành gục gặc đầu:

– Lấy anh 2 ký đi!

Tụi con gái khoái ăn ba cái đồ hải sản dữ dội. Lão Ngọc cũng vậy, nghe có ghẹ là lại dở chứng bỏ bo liền. Nghe đặt có 2 ký, lão trợn mắt rồi quày quả bước xuống, xách đống phiếu đặt nguyên thêm một mớ. Bữa tối cơm trại cả mâm bỏ bo luôn. Tôi vòng lên vòng xuống mấy hồi chẳng thấy nhỏ nào ló mặt ra. Thiệt tình, nửa muốn gặp con nhỏ Mỹ Anh, nửa còn lại nghe chừng … nghiêng nghiêng về phía con nhỏ Anh Thư. Không biết tụi nó ngó cái mặt tôi sẽ trông ra sao?

Loay hoay bưng khay ghẹ bự tổ chảng bốc khói nghi ngút xuống đặt lên bàn, bày biện đâu ra đó mới thấy 2 con nhỏ lóc chóc dắt tay nhau xuống. Cái mặt tụi nhỏ coi bộ hưng phấn à nha, vừa đi vừa ríu rít nói chuyện. Tôi nghe nhột nhột – có khi nào hai con nhỏ quỷ đang bàn về …. kích cỡ của tui không? Đang còn suy nghĩ thì 2 con nhỏ đã tới gần thiệt gần. Tôi hơi bị shock khi phát hiện ra trên gương mặt của cả 2 con nhỏ hiện ra cái nét y chang nhau: nửa bẽn lẽn, nửa ngượng ngập. Con nhỏ Mỹ Anh của tôi làm vậy tôi không lạ, nhưng sao con nhỏ kia cũng vậy mới thiệt là đau đầu nhức óc!

Lão quỷ chả cần biết ngượng ngập hay bẽn lẽn gì hết trơn, lão ngó thấy 2 con nhỏ xuống thì la:

– Ăn tối thôi hai đứa, anh đói muốn xỉu rồi!

2 con nhỏ vừa đặt mông ngồi xuống – ác một cái là bữa nay 2 con nhỏ ngồi kè tôi vô giữa, bởi lão già dịch hứng chí co cả giò lên ghế kế luôn – lão đã quơ ngay một cái càng ghẹ bỏ vô miệng, ăn ngon lành. Vừa ăn vừa càm ràm:

– Sao không có chút rượu uống có phải đỡ không?

Đang tính chọc lão đúng là cái đồ: “Được voi đòi khủng long” thì từ bên bàn Hiếu mốc, một thằng nhóc ác lon ton chạy qua, bưng một cái ca nhựa, thì thào:

– Anh Hiếu kêu em mang qua bên anh!

Lão quỷ đón lấy cái ca, mắt sáng bừng. Mùi vodka Smirnoff tỏa ra thơm lừng. Dân chơi Bình Dương có khác, vô trại mà vẫn sành điệu một cây, ăn hải sản uống vodka trắng như ngoài tiệm. Thứ rượu này ở ngoài vài trăm ngàn một chai bự, vô tới trong này nó phải ngang cỡ Chivas 21. Mắt con nhỏ Thư cũng rực lên như pha xe hơi. Con nhỏ chơi nhạc ở sàn, rượu với nó cũng vật chẳng kém gì ma túy. Hiếu mốc ngó gương mặt khoan khoái của lão, cười nhe, hạ giọng:

– Hết kêu em!

Lão cười tít mắt, gật gù, bưng ca rượu cho vào miệng làm một hơi, ực một cái khoái trá. Cái mặt làm bộ phê phê, đẩy ca rượu qua bên tôi:

– Uống đi, bữa nay toàn đồ đời ha!

Tôi nhắp chút vô miệng, lim dim tận hưởng thứ cảm giác đã lâu lắm không có được. Smirnoff cũng là nhãn rượu tôi khoái uống khi ở ngoài đời – dễ uống, uống không shock và say cũng êm. Cái bao tử trống rỗng vì bỏ bo buổi tối, giờ thêm chút rượu vào nghe đã lâng lâng. Tôi đưa ca qua con nhỏ Thư, thích thú nhìn nhỏ uống một hơi dài, rồi làm bộ ngượng nghịu liếm mép:

– Lâu quá rồi em không có uống, đã ghê!

Nhỏ Mỹ Anh của tôi cũng lăng xăng nhấp một ngụm, chun cái mũi lại. Tôi bật cười:

– Em uống không được thì uống ít thôi, lát say đó!

Lão Ngọc phẩy phẩy tay:

– Say thì về đi ngủ chớ có làm cái gì nữa, để nó uống cho vui!

Hiếu mốc thấy đàn anh có vẻ khoái trá, len lén tuồn sang ca nữa. Lão cũng chẳng khách sáo gì, nhận luôn. Lão ở trong trại có uy tín khủng khiếp một phần nhờ tiếng tăm ngoài giang hồ, cộng thêm một lợi thế không thể cạnh tranh nổi: có hàng. Trời mới biết lão kiếm đâu ra ba cái đồ quỷ đó, nhưng nhìn cái kiểu thăm nuôi một tháng 8 lần, tôi nghi lão vô đây chắc cũng chưa phải bỏ bữa nào hết trơn hết trọi. Đám du đãng thân cận với lão nịnh lão còn hơn cả bác Hồ, thấy đàn anh thích gì là 2 tay bưng tận miệng

Tính đưa ca rượu lên làm ngụm nữa cho đã, nghe cái tay con nhỏ Mỹ Anh giật giật:

– Bóc dùm em đi!

Lại nữa. Vụ này là con nhỏ nhõng nhẽo thành tật rồi chứ không phải là tính xác định chủ quyền gì đâu nha. Tôi với tay lấy cái càng bự nhất, hí húi bóc cho nhỏ. Con nhỏ Anh Thư ngồi kế được lão già dịch khuyến khích, uống một hơi hết cỡ nửa ca, cái mặt ửng hồng, đôi mắt hưng phấn lên thấy rõ. Đang bận đút càng càng ghẹ vô miệng con nhỏ Mỹ Anh, tôi bỗng nghe bên tai nóng hổi. Một hơi thở thơm tho xen lẫn với mùi vodka sực nức đang thỏ thẻ bên tai tôi:

– Em cũng muốn ăn!

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: