Những mối tình trong trại cai nghiện (chương 86– 90) 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cuộc vui nào cũng phải tới lúc tàn, có điều cuộc vui của trại bữa nay coi bộ chuẩn bị tàn khi còn … chưa kết thúc. Sở dĩ tôi biết nó sắp tàn là bởi sau màn trình diễn của một loạt các con beo trẻ ngon đòn, thím Trang đã bước lại gần cha MC chuẩn bị bước lên sân khấu. Nói gì thì nói, tôi vẫn thấy ở thím có đầy đủ điều kiện để trở thành một ngôi sao ca nhạc tầm cỡ ngoại trừ giọng hát và vẻ bề ngoài. Trang phục thím mặc có gu thấy ớn nha: váy hồng, giày cao gót tiệp màu, phía đầu có đeo chiếc kẹp tóc cũng màu hồng nốt. Tôi nhìn thím mà hoài nghi con nhỏ Lady Gaga dữ lắm. Con nhỏ này tôi dám chắc luôn đã có lần coi thím trình diễn qua mới xây dựng cho mình cái phong cách không đụng hàng cỡ vậy. Chưa hết, một tay thím ôm ngực, vẻ mặt đầy tâm trạng ngó bộ hao hao giống Ngọc Sơn trình diễn bữa đầu sau khi mới ra tù nha. Bữa đó tôi có đi xem hẳn hoi, tôi nhớ mà!

Thiệt tình tôi không phải người ác, tôi hiền lành và từ ái nữa là đằng khác. Có điều trong lúc này, tôi không thể ngăn mình cầu trời ban một cơn gió độc thổi qua người thím. Đủ cho thím xỉu thôi chớ không có gì nguy hiểm, vậy cũng tính là đâu có ác! Thím xỉu cứu được bao nhiêu con người, chưa tính trong số đó có một đang khiến cho tâm hồn tôi nặng trĩu: Anh Ngọc của tôi. Sau vụ này, tôi nghi ảnh sẽ bắt tất cả những đứa nào tên Hồng xui xẻo vô trại quỳ gối để ảnh đá vô cuống họng lắm. Ai biểu cái tên tụi nó làm ảnh nhột chi!

Tôi run rẩy ló mặt ra ngoài, chăm chú nhìn vô đám học viên, tìm trong đó một bóng dáng thân quen mà sau màn biểu diễn của thím, dám đổi thành kẻ thù không đội trời chung lắm. Nhưng ngó hoài không thấy cái mặt ảnh đâu, thêm nữa đám học viên đứng ngồi láo nháo cản tầm nhìn của tôi hết trơn hết trọi. Thở dài một cái, tay ôm ngực, tôi cũng muốn đột quỵ luôn trước khi màn trình diễn của thím diễn ra.

Thằng cha MC giọng hùng hồn cất lên trong micro: Màn biểu diễn cuối cùng khép lại đêm ca nhạc hoành tráng của chúng ta đêm nay, xin hân hạnh giới thiệu: Phương Trang với ca khúc “Yêu anh yêu trọn con tim”!

Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên nín bặt. Nguyên đám học viên của trại tôi cái miệng đang tía lia bỗng dừng cái rụp. Đám học viên trại bạn không hiểu chuyện gì xảy ra, ngơ ngác ngó lên sân khấu, ngó xong cũng đứng hình cái xoẹt.

Bả thướt tha lướt ra trong im lặng. Trong một khoảnh khắc, không gian vỡ bùng lên bởi những tiếng reo phấn khích:

– Chị Trang ơi em hâm mộ chị quá!

– Chị Trang ơi chị dũng cảm quá đi!

Đây đó lạc lõng vài tiếng kêu “Má ơi đón con về đi má” nhưng những âm thanh đó nhanh chóng lọt thỏm vào giữa đám đông đang hưng phấn. Kể cũng tội, lâu lắm chưa có dịp nào chúng được coi hài kịch. Mấy đoàn nghệ thuật cỏ cỏ trại mời về tấu hài có chọc tay vô nách cũng cười hổng nổi.

Bả làm mặt nghiêm nghị, khẽ giơ cái tay ra. Cái dáng giơ tay ra hiệu im lặng của bả thì cỡ Mariah Carey nhìn thấy cũng mắc cỡ vì làm không thể sang trọng và quý phái hơn. Đám đông im liền, hệt như bị dán băng keo vô miệng vậy. Bả chậm rãi đưa con mắt tự tin đảo vòng vòng quanh đám học viên. “Anh Ngọc ơi anh trốn đi” – Tôi thiệt tình muốn cướp lấy micro trên tay bả để hét lên như vậy. Ăn đậu trong giang hồ cũng được, nhưng tôi không thể để đại ca của mình rơi vào nguy hiểm mà không dám xả thân. Nhưng tôi đã trễ. Bả đã bắt đầu nói, thứ giọng chuẩn quý tộc yểu điệu vọng vào micro. Nhưng nghe sao không thấy cái âm sắc thỏa nguyện và bẽn lẽn, ngược lại tôi nghe có phần bối rối, nhuốm buồn:

– Bữa nay Phương Trang tính hát bài này tặng một người có mặt tại đây, nhưng sao kiếm hoài chưa thấy ảnh. Phương Trang hơi có chút thất vọng, nhưng dù sao cũng hy vọng lời hát này sẽ tới được với ảnh, vậy là Trang cũng thỏa nguyện rồi!

Đám học viên bắt đầu quay ra dòm ngó lẫn nhau. Hiếu mốc, Nam tàu làm gương mặt dữ tợn nhất có thể, ngồi trợn mắt đá nhãn vô mấy thằng nhóc ác không biết tốt xấu đưa mắt về phía các ảnh. Thiệt tình, tôi mém chút nữa xỉu tại trận. Ông nội kia mà có mặt ở đó, chắc ổng nổi khùng tắm máu nguyên trại luôn, sức mấy ngồi trừng mắt!

Đang còn chưa hết vui mừng, giọng hát của bả đã cất lên. Bất ngờ lớn à nha. Giọng bả không tệ một chút nào, nếu không muốn nói là hay. Nhưng với điều kiện bạn chỉ dùng tai để nghe thôi nha. Cùng lắm nữa là dùng tâm hồn để cảm nhận chớ đừng dùng mắt. Giọng hát của bả bữa nay có xen lẫn chút tâm trạng, đâm ra càng mùi mẫn tới nao lòng. “Người hỡi, tình em, tình đó không nhạt phai. Yêu anh yêu mãi muôn đời….”

Mấy bạn coi Susan Boyle hát trong Britain’s Got Talent chưa? Ai chưa coi search Google coi đi nha, hay lắm đó. Thiệt tình đám đông học viên chuẩn bị sẵn tâm lý coi hài kịch không dè bị giọng hát nhuốm đầy tâm trạng của bà chinh phục mới ghê. Mấy cái miệng đang chúm lại tính huýt sáo hay làm thêm một câu hài hước tặng bả, giờ cũng lặng thinh. Tôi mừng lắm, nhưng cũng thầm tiếc cho anh Ngọc. Sau vụ này, bả mà thành Idol của trại thì ổng có hối hận cũng đã muộn mằn.

Tiếng hát của bả vừa dứt, tiếng vỗ tay chân thành vang lên rào rào. Nhưng coi bộ bả không vui lắm. Bả lặng thinh đưa cặp mắt buồn rầu nhìn vô đám đông như kiếm tìm lần chót, khẽ cúi mình duyên dáng chào khán giả rồi lại thướt tha bước vô cánh gà, mặc cho những tiếng bis bis vang lên liên tục phía sau lưng. Tôi thấy tội nghiệp bả quá trời. Người đàn bà nào khi đau khổ vì tình cũng cần có sự an ủi hết trơn. Tôi tiến tới gần bả hơn, trong lòng nhũn lại. Giờ bả có muốn ôm tôi để bớt đi những đau khổ trong lòng, tôi cũng không ngại mở rộng đôi tay… Đôi mắt buồn bã của bả ngước lên khi thấy tôi, cái miệng méo đi vì đau khổ đang chậm rãi mở ra:

– Đậu móa 2 cái thằng du côn du đãng. Nhát như cáy bày đặt cua beo!

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4 5

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy