Những mối tình trong trại cai nghiện (chương 95– kết thúc) 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lão già ngó tôi chằm chằm, la:

– Mày không lấy cơm ăn đi, tính để tao bưng cho mày hả?

Tôi ngồi nghệt mặt. Tới bữa rồi mà sao hai con nhỏ chưa chịu ra ăn. Lão già dịch chép miệng, nhỏm người coi bộ tính đi lấy cơm cho tôi thật chớ không phải giỡn. Tôi lật đật ngăn lão lại, nhăn nhó:

– Được rồi, được rồi, anh cứ như là … má em vậy đó!

Lão già dịch coi bộ cũng chẳng thèm để ý tới cái câu nói của tôi. Gương mặt cô hồn của lão thoáng đần ra, cái đầu gục gặc:

– Vậy đi lấy cơm mà ăn lẹ đi, đứng xớ rớ đó tao đập à nha!

Tôi bưng bo cơm đầy tú hụ để trước mặt, con mắt vẫn chăm chăm ngó về phía phòng nữ. Lão già dịch lại giục:

– Lấy cơm rồi không ăn, tính để tao đút cho ăn hả?

Cái tay lão dứ dứ, làm bộ như muốn lấy cái muỗng đút cơm cho tôi vậy. Tôi lại lật đật gạt tay lão ra, đưa muỗng cơm xúc vô miệng, mặt mũi nhăn nhó. Để 2 con beo đút cơm cho ăn còn nghe được, để lão già dịch làm vậy chắc mai tôi đeo nguyên cái bao tải vô mặt quá.

Miếng cơm nhai còn chưa hết, bóng con nhỏ Thư luống cuống chạy về phía tôi, cái miệng nhỏ hét lớn:

– Anh Long, qua đây đi anh!

Trong cái khoảnh khắc ấy, trái tim tôi nhói lên một thứ đau đớn mơ hồ nhưng bén ngót. Tôi bật dậy, lao như bay về phía nhỏ. Trước phòng nữ, con nhỏ Mỹ Anh đang níu chặt lấy cánh cửa không chịu rời tay, mặc cho hai nhỏ bảo vệ nữ kè 2 bên ra sức giằng ra. Đôi mắt nhỏ ướt đầm khi thấy bóng tôi. Giọng nhỏ lạc đi:

– Anh phải ráng vui vẻ nha Long. Em đi giờ nè!

Lòng tôi như nát vụn ra từng mảnh. Không phải tại con nhỏ sắp về, mà tại những lời con nhỏ nói với tôi không hề giống với cách người ta nói với nhau lời tạm biệt. Trong thứ âm thanh đó, tôi nghe thấy rõ cả nỗi đau đớn bị dồn nén và vỡ tung ra. Tôi nhìn cái bóng con nhỏ đang bị đám bảo vệ kéo đi muốn rách mắt, cái chân dợm chạy lên đuổi theo giằng nhỏ lại, nhưng một cánh tay gầy guộc đã bám lấy vai tôi, kéo lại. Giọng lão già dịch trầm ngâm bên tai:

– Mày để con nhỏ đi đi.

Tôi đứng khựng lại, nước mắt cũng tuôn ra nghẹn đắng. Tôi không hiểu vì sao mình khóc, nhưng thứ linh cảm bất chợt nhói lên trong tôi khiến tôi như muốn gục ngã. Tôi hướng về phía con nhỏ, thét lạc giọng:

– Anh nhất định sẽ kiếm được em!

Con nhỏ ngoái đầu ngó lại phía tôi. Ánh mắt nhỏ nhìn tôi thật âu yếm, dịu dàng nhưng sao tôi còn thấy cả sắc màu tuyệt vọng. Bóng con nhỏ khuất sau cánh cửa, tôi nghe trong lòng mình như có cả trăm mũi kim nhọn hoắt đâm vô. Đau nhói. Lão già dịch khoác vai tôi vỗ nhẹ, thở dài. Con nhỏ Thư im lặng tiến tới sát cạnh tôi, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi, nắm chặt. Tôi gượng gạo nhìn nhỏ, nghe sống mũi cay cay khi thấy trong đôi mắt nhỏ cũng đang nặng trĩu nỗi buồn. Lão già dịch bá vai tôi quay trở lại phòng ăn, cái giọng du đãng lại hét lên chói lói, hướng về đám học viên hiếu kì đang xúm đông xúm đỏ ngó tôi:

– Lo ăn đi, ngó cái gì. Mắt tụi bay hết xài rồi hả?

Đám học viên lẹ như gió bay hết vô bàn, cắm cúi ăn. Nhỏ Thư dịu dàng nắm tay tôi kéo đi, thì thầm:

– Mình đi ăn đi, anh ha. Nhỏ về đời, anh phải mừng cho nhỏ chứ!

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy