Rừng cao su 

Đăng ngày 28/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sau mấy năm mất mùa, khu Kinh tế mới bây giờ vắng vẻ và hoang vu hơn trước. Cộng thêm một trận cháy rụi do cơn bão lửa, dân cư lượt lượt kéo nhau bỏ đi, càng ngày càng thưa thớt. Bọn đàn ông lớp lớp bỏ ra đi, phần vì bị bắt làm nghĩa vụ quân sự, lớp vì lên tỉnh kiếm ăn, phần còn lại vì chuyện học hành và nhiều lý do khác, lén lút mà đi không giả biệt người quen nào v.v… Lẻ loi chỉ còn lchúng tôi, với mươi mười căn nhà bỏ hoang cùng khu rừng cao su trơ trọi, cố bám đất mà sống.
Ở thì phải ở rồi, chứ biết đi nơi đâu nữa mà sống. Chúng tôi có quen một ai đâu. Nói là chúng tôi cho có số nhiều một chút, chứ thực ra, chúng tôi đây chỉ gồm có, tôi, má tôi, gia đình bác Tám, bác trai và gái, cùng một số gia đình khác sống rãi rác, tựu trung dăm mười căn nhà, cách nhau khoảng 20 m. Phần lớn gia đình ở đây kiếm sống bằng nghề cạo mủ cao su, trong đó có má tôi và bác Tám trai, là nguồn lợi tức duy nhất ở mỗi căn hộ ở đây.

Bác Tám trai, tuổi trạc 45, nhưng trông khá già so với tuổi. Bác Tám gái trông còn tệ hơn do năm tháng bị mù lòa (tôi vẫn không rõ vì sao, nghe đâu vì căn bệnh tiểu đường mà nên), sống bám vào đồng lương ít ỏi của bác trai và thằng con từ tỉnh gởi về. Má tôi cũng chỉ ngoài 35 nhưng vì sương nắng vải dầu nên trông bà cũng không khá hơn bất cứ ai trông cái làng này. Tôi chỉ vừa hơn 14 tuổi, cái tuổi chẳng làm được gì ngoài việc đào bới kiếm củ, trồng dăm ba luống khoai, luống rau và tiếp má tôi cạo mủ cao su vào những dịp họ cần thêm phu cạo.

Ba tôi chết lúc tôi 10 tuổi. Ông bị căn bệnh viêm gan nhiều năm liền. Vì vậy gia đình tôi vốn đơn chiếc bây giờ còn cô độc hơn.

Nhà tôi được Ba tôi đích tay dựng lên. Nói là cái nhà chứ thực ra là một cái chòi tranh trống lốc nằm giữa vùng đất hoang vu đầy cỏ tranh. Lúc mới tới đây, ông khéo chọn ra một mảnh đất ráo ở cạnh một con mương. Mỗi chiều, sau một ngày quần quật với đất cát, chúng tôi thường ra mương múc nước lên tắm. Ở đây, người ta có lệ tắm mương vào mỗi chiều, khi trời bắt đầu nhá nhem là bà con kéo nhau ra mương. Người thích tắm và trầm mình trong nước mát như bác trai, hay người khác siêng hơn nên múc nước lên, rồi mới tắm, như tôi.
Vì để tiết kiệm thời gian, chúng tôi thường tắm và giặt quần áo cùng một lượt, mặc bộ nào là giặt ngay bộ đó. Và đương nhiên, chuyện cởi hết áo quần ra tắm ở đây cũng rất thường, thường đến nỗi không ai còn để ý. Với lại, cái làng này có bao nhiêu người qua lại đâu mà để dòm ngó !

Comments

comments

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: