Truyện tình yêu lãng mạn : Tôi yêu em…ngốc à – chap 5 

Đăng ngày 26/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đọc truyện tình yêu lãng mạn : Tôi yêu em …ngốc à! chap – 5

Khoảng 7:00pm. Nó ăn vận trông thật xinh đẹp. Trong chiếc váy lửng cùng chiếc cài tóc đáng yêu, nó giống như một cô công chúa bé nhỏ dễ thương. Vì là buổi gặp mặt của nó nên Gia Bảo không đi. Tại nhà hàng Cung Đình (một nhà hàng nổi tiếng ở Tp.HCM):
Bên trong không có lấy một người ngoài những anh chị phục vụ đầy kinh nghiệm. Thì ra Mr.Lê đã bao trọn Cung Đình cả đêm nay. Theo ba nó lên cầu thang, nó thấy một chiếc bàn to và bốn cái ghế được chạm khắc tinh xảo, trên bàn còn có chiếc đèn cầy rất thơ mộng. Chỗ ngồi ấy được đặt gần sát cửa sổ, nhìn ra là thấy ngay một bầu trời đêm đầy sao lãng mạn. Nó và ba nó ngồi xuống. Khoảng 5 phút sau, một giọng nói trầm ấm vang lên:
– A! Hai bố con đã đến rồi à? Chà, xem ai đây nào? Ôi, cô công chúa mất tích đã quay về rồi sao?
Mr.Triệu vừa bắt tay chào với Mr.Lê, vừa mỉm cười với nó đang đứng dậy chào ông. Gọi vài ly rượu và mấy món nhắm ra trước, hai ông bạn già cùng ngồi hàn huyên với nhau. Sau khi bàn xong chuyện công việc, Mr.Triệu quay ra hỏi nó:
– Sao, cuộc sống tự lập thế nào? Bác nghe bố cháu nói cháu đã làm hồ sơ giả với tên Kiều Mĩ Anh Thư để trốn bố cháu đấy à?
Nó xấu hổ rồi cười trừ:
– Ơ……………..Bác đừng nói là hồ sơ giả, nghe cứ như là tội pháp í, phải nói là “hồ sơ dự bị” mới đúng!
– Ha ha ha, phải……phải, là “hồ sơ dự bị”! May cho cháu đấy, chứ không nhà trường mà biết đó là “hồ sơ dự bị” thì cháu bị đuổi học như chơi ấy chứ! Mà nghe nói cháu đến làm ở quán bar hả?
– À,….vâng. Nhưng cháu chỉ biểu diễn kiếm tiền thôi, không làm gì khác cả! Đáng ra cháu nên làm ở một quán ăn nào đó mới phải, nhưng hình như cháu không hợp với công việc phục vụ cho lắm, đụng đâu là bể đó ah!- Nó gãi đầu gãi tai.
– Con gái hậu đậu lại còn khoe, chưa đánh đã khai rồi! Ba còn chưa nạt con về cái tội làm công việc đó đấy!- Ba nó mắng yêu.
Ông Triệu đỡ lời:
– Thôi, anh Lê bỏ qua cho cháu nó đi! Tuổi trẻ còn khờ dại mà, vả lại Hoàng Linh có làm gì tổn thất đến danh dự con gái đâu, ngược lại nó biết tự lực cánh sinh thế là tốt đấy!
– Bác Triệu quả là tâm lí! Ba phải “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” bác ấy nhé!- Nó nịnh ngọt.
– Hừ, cứ luôn luôn thế kia để cô tung hoành khắp nơi, làm tôi ngày càng đau đầu ah?
Ba bác cháu liền cười giòn giã. Ngưng chưa kịp dứt tiếng thì một giọng nói rất quen vang lên từ ngoài cửa:
– CÁC ANH CÓ BỎ RA NGAY KHÔNG? ĐÃ ĐẨY TÔI ĐẾN ĐÂY RỒI MÀ VẪN CÒN GIỮ CHẶT LẤY TÔI LÀM GÌ HẢ? GAY HẾT CẢ ĐÁM RỒI AH? MAU BUÔNG RA COI, KHÔNG TÔI ĐUỔI VIỆC HẾT ĐẤY!!!
Nó nhìn ra. Cha mẹ ơi! Đúng là “ghét của nào trời trao của ấy” mà! Tên con trai đang hùng hổ bước đến chính là tên bị nó cho “uống rượu miễn phí” ở quán bar Bướm Đêm. Tên kia cũng lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy đứa con gái mà theo hắn là “có mắt như mù, có tai như điếc, chỉ có mồm là như không câm” lại đang ngồi ở kia. Sững sờ giây lát, hắn bỗng cảm thấy thú vị và phấn khích muốn được biết sự thật sắp được hé lộ về con bé đó. Cúi chào Mr.Lê và Mr.Triệu xong, hắn ngồi xuống nhếch môi cười đểu với nó. Nó liền “lịch sự” đáp lại bằng cái hất cằm đầy kiêu ngạo . Như là “thần giao cách cảm”, hai ông bố liền đá chân tụi nó ngầm ý cần “biết điều” mộttí đi, không là về nhà được uống “baca-bala” đấy. Tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời, nó cười khiêu khích:
– Không ngờ lại “được” gặp anh ở đây! Đúng là “oan gia ngõ hẹp” mà!
– Ha ha, tôi cũng thật vinh dự đã được uống rượu do chính tiểu thư tập đoàn F.L rót. Mà………nhìn cô tôi dám khẳng định rằng “người đẹp vì lụa” quả không sai!- Hắn cùng cười nửa miệng đáp lại sai khi liếc nhìn nó.
Bác Triệu vội cắt ngang bầu không khí toàn chứa SO2, CO2, CH4, khí độc lẫn khí nóng này:
– Nói vậy tức là hai đứa đã gặp nhau rồi sao? Đúng là tình duyên, tình duyên!
“Tình duyên gì chứ, nghiệt duyên thì có!”- Nó thầm nghĩ mà không biết ai kia cũng đang nghĩ y chang như thế, cả dấu phẩy cũng không khác.
– Mà cháu tên là gì nhỉ?- Ba nó hỏi hắn.
– À vâng, mãi ngắm cô con gái “hiền thục, nết na” của bác, cháu quên giới thiệu. Cháu là Triệu Quách Nhật Vĩnh, 18 tuổi, học lớp 12A tại trường Shine, còn trai ông Triệu Quách Nhật Lam – chủ tịch tập đoàn T.B đang ngồi trước mặt bác đây.
– Hứ, đã kĩ vậy sao không nói luôn dân tộc, ngôn ngữ, nhóm máu, sở thích, chỉ số IQ, chiều cao, cân nặng, ca sĩ-nhóm nhạc thần tượng, môn thể thao ưa thích và số đo 3 vòng luôn đi.- Nó nhìn hắn bằng nửa con mắt.
Thế nhưng Nhật Vĩnh chẳng phải tay vừa, hắn nhớ từng chữ của nó và trả lời lần lượt:
– Vâng, tiểu thư đã hỏi thì tôi xin thưa. Tôi là dân tộc Kinh, biết các ngôn ngữ Việt, Anh, Trung, Pháp nhưng nói tiếng Việt là chủ yếu, thuộc nhóm máu O, thích chơi đàn ghi-ta. IQ khoảng 210 đơn vị, cao 1m84, nặng 65kg, không thần tượng ca sĩ-nhóm nhạc nào cả. Thích chơi bóng rổ và số đo 3 vòng là 98-77-98. Tiểu thư đây còn muốn biết gì nữa?
Hai đứa trừng mắt nhìn nhau, sấm chớp nổ đùng đùng phía trên. Ba nó lắc đầu:
– Mấy đứa này thật là……..
– Không sao! “Yêu nhau nhiều cắn nhau đau” ấy mà!- Bác Triệu nói.
– Uhm, hi vọng thế. Giờ ta bàn việc chính đi.- Mr.Lê gật đầu với Mr.Triệu.
– Ơ, VIỆC CHÍNH GÌ CƠ Ạ?- Cả hai cùng đồng thanh.
– ĐỪNG CÓ BẮT CHƯỚC TÔI!!!- Cả hai lại cùng đồng thanh.
– Ha ha ha, thật là “tâm đầu ý hợp”!- Ba nó cười lớn.
– Phải.- Bác Triệu cũng cười rồi quay sang hai đứa chúng nó:
– Các con có biết tại sao cả hai lại có hai sợi dây chuyền giống nhau không?
Nó và Nhật Vĩnh ngẩn người, vội kiểm tra lại. Trời! Giống y đúc từ kích cỡ cho đến hình dáng, chất liệu và cái mặt nạ thiên sứ. Ba nó giải thích:
– Hồi hai đứa còn nhỏ, ba và bác Triệu đã hứa mai này sẽ làm thông gia với nhau. Vì vậy hai sợi dây này chính là vật đính ước của hai nhà.
“Cái quái gì? Vật……vật đính ước!? Chẳng lẽ ý ba nó là nó và…….hắn…sẽ…………?”- Nó tự dưng nổi da gà (nghĩ gì vậy ta ). Nhật Vĩnh liền nói:
– Ý bác là con và cô ta, à không, cô ấy sẽ phải kết hôn sao? Sao lại có chuyện vô lí như thế??
Ông Triệu nói tiếp:
– Ba và bác Lê cũng thấy không ổn nên đã quyết định cho các con 3 tháng để suy nghĩ. Trong 3 tháng ấy, hai đứa sẽ sống chung với nhau tại một căn biệt thự ba đã mua. (giàu ghê ta, lỡ tụi nó nhất quyết không lấy nhau thì sao?? A! Thì cho t/g chứ còn gì!! )
– SAO CƠ? SỐNG CHUNG!??- Hai đứa suýt té xỉu.
– Ừ. Chẳng phải bọn trẻ các con cần phải có “quá trình tìm hiểu lẫn nhau” trước khi dẫn đến đám cưới đó sao? Sống chung đơn giản chỉ là một “chất xúc tác nhẹ” thôi mà!
Nó vội nói:
– Không được. Con và anh ấy còn chưa tốt nghiệp phổ thông. Làm sao có thể sống chung cho được? Với lại anh ấy cũng đâu có………….
– ĐỒNG Ý! CON CHẤP NHẬN CHUYỆN NÀY!!!- Nhật Vĩnh ngắt lời nó.
– Anh bị làm s-……- Nó chưa nói hết thì ba nó lên tiếng:
– Con không đồng ý coi như thủ phạm giết Dolly là con đấy!
Chạm đến Dolly là chạm đến thú cưng của nó. Mà chạm đến thú cưng của nó lại là chạm đến điểm yếu của nó. Theo tính chất bắc cầu suy ra ba nó đã nắm được điểm yếu của nó. Chần chừ giây lát, nó miễn cưỡng đưa ra quyết định:
– Con đồng ý!!!

Khi cuộc nói chuyện đã tàn, đáng ra Mr.Triệu và Mr.Lê về nhà còn tụi nó phải đến thẳng căn biệt thự trị giá hàng trăm triệu đô kia. Nhưng vì say quá nên chúng nó cần đưa hai ông bố về đã rồi sáng mai mới qua đó. Về đến nhà, nó chạy vội vào bồn nước, lấy tay chấm chấm vài mấy giọt lên mặt. Giữ nguyên khuôn mặt đầy vẻ đau khổ, nó và phòng Gia Bảo nức nở:
– Hu hu hu hu hu,………………anh……………hức…… …….hai…….hức,…… ba….hức……. ghét em nên…………hức hức…………đuổi em đó………………ba…..hức……. bắt em…………..hức hức hức…………sống chung với tên………….hức………….em ghét……..Em mới……….hức………..có 17 tuổi à……….không chịu…………hức……….đ~âu……….. .hức………..hu hu hu hu!!!!! (giả nai kinh, đóng phim được đấy )
Anh nó đưa tay lên quẹt “nước mắt” của nó rồi nếm thử, bảo:
– Bữa sau muốn được anh cảm thông thì làm cho thật nhé, lấy nước muối mà bôi, lấy nước lạnh hông xúc động được đâu! Mà sống chung là sao?
Nó xấu hổ chùi hết nước trên mặt rồi bực tức:
– Chỉ vì một lời hứa vớ vẩn mà ba bắt em sống chung với một đứa con trai 18 tuổi, anh nói xem có vô lí không?
– Sao lại vô lí? Ba là chủ tịch một tập đoàn lớn, lời hứa tựa như lời vua, sao có thể quịt được? Sống chung đúng là có hơi quá, nhưng………….nếu là với em thì anh chàng kia mới là người phải lo ấy chứ!
– Hứ, anh và ba đều như nhau. Chỉ thích bắt nạt em, lại còn bênh nhau chằm chằm. Không thèm nói chuyện với anh nữa.- Nó giận dỗi bỏ về phòng.
“Nhỏ ngốc! Mà không biết ai xui xẻo dính phải nó thế nhỉ?”- Gia Bảo lắc đầu rồi lại chăm chú dán mắt vào quyển “100 điều doanh nhân trẻ cần biết”.
………………………………………… ………………
Nó leo lên giường, bực bội về thái độ của anh hai nó. Bình thường, khi nó gặp rắc rối, anh nó đều ra tay cứu giúp, nhưng không hiểu sao lần này ảnh lại vô tâm như thế, có lẽ tại đây là việc ba quyết định. Mãi suy nghĩ về cuộc sống sau này, nó chìm dần vào giấc ngủ……….

Comments

comments

Trang: 1 2 3

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục: