Yesterday chương 17 

Đăng ngày 27/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

về đến nhà…tôi cũng gục xuống trong mệt mỏi và chán nản…tệ thật…dạo này yếu sức hẳn…cứ về nhà là nằm lăn ra …hồi trước có vậy đâu…suy cho cùng cũng chỉ vì học hành đã mệt mà còn suy nghĩ nhiều đấy mấy chuyện tình cảm nữa…thôi thì…vứt mẹ nó hết đi…gái với chả gú…nhắc đến thêm mệt…nghĩ cũng buồn…sau tất cả những gì mà mình đã cố công sây đắp …h lại thuộc về tay thằng khác…làm sao mà ko xót …ko đau…nhưng mà …cứ tham lam nắm giữ…thì cũng ko có kết quả tốt đẹp gì…thôi thì…đành chấp nhận….
chuôn dt vang lên….trời…hay là…l…tôi run rẩy mở nắp….
_ alo…
_t hả…đang ở đâu vậy…về rồi hả – thì ra là cô
_ dà…về rồi…
_vậy thôi nhen…tưởng t chưa về gặp cô đưa thêm mấy đề cho giải
_thôi…cô…nhớ em muốn gặp thì nói cho rồi…đề này đề nọ …hehe
_xí…ai thèm…nãy ông kêu tui ra gap chứ ai mà bày đặt….
_hehe …thôi để hôm sau…em giải xong mới lấy tiếp…nhiều quá làm ko hết…
_uhm…vậy bữa sau..thôi nhen…mà ăn cơm chưa …
_chưa…mới về mệt quá định ngủ chút….
_uhm…vậy nghỉ đi…ráng nhen …còn chục ngày nữa thôi…cô lên nhen t…
_uhm…em cố thì cô cũng phải giữ lời hứa đấy …thì xong là…
_hứ…ai hứa gì đâu ..tự nhiên…
_ko biết…hưa rồi đấy…đến chừng đó…ko được chống cự nhen…
_xí…ghét…lo học đi…nghĩ bậy tui quýnh bây h…thôi nghen….
_uhm…hehe…em chờ cô đấy…hun cô mấy cái nhen…
_thôi…tui cúp máy…
một bóng người vừa vụt qua ngoài cửa…trờii….ai vậy….phải chăng…là mẹ….ôi trời ơi…1 giây bất cẩn …thôi kệ…mệt mỏi quá rồi…h trời có sập cũng ko còn sức chống đỡ nữa…ngủ…

….

…ko biết tự bao h…lớp học toán buổi tối trở thành ác mộng với tôi…những con người chen chúc trên những cái bàn ghế xập xệ cố dành khoảng trống ít ỏi…những con chữ chi chít và hình vẽ rối rắm trên bảng…mùi hỗn tạp xông ngạt thở …và thình thoảng lại là ..những cú đánh rắm….của vài thằng ngu nào đó bốc lên rợn cả óc….nhưng mà điều làm tôi mất tập trung hơn cả…chính là cảnh em và thằng lưu manh kia nô đùa bên nhau…đã nói là sẽ cố quên…nhưng mà tôi ko thể ngăn mình liếc mắt qua xem chúng đang làm trò gì..
đã hơn 7 h…mà sao hình như chỉ có 1 mình thằng kia đang ngồi ngó nghiêng…
từng tóp người ồ ạt kéo vào lớp …dầndần lấp hết chỗ trống còn lại…hehe…thằng kia mất cơ hội ngồi với em rồi…hôm nay nó trúng quả bướm quê…nhìn mặt nhăn nhó chắc tức tối lắm đấy …
ơ…ơ…thơm quá….thơm…mùi…l…đấy….mùi l….
tôi run rẩy quay sang….trời ….đúng..đúng là…em…tôi vội vã quay đi…vờ như ko thấy….bước chân em…từ từ lại gần….sau 1 phút lưỡng lự…em ngồi xuống ….
…ko biết tự bao h…lớp học toán buổi tối trở thành ác mộng với tôi…những con người chen chúc trên những cái bàn ghế xập xệ cố dành khoảng trống ít ỏi…những con chữ chi chít và hình vẽ rối rắm trên bảng…mùi hỗn tạp xông ngạt thở …và thình thoảng lại là ..những cú đánh rắm….của vài thằng ngu nào đó bốc lên rợn cả óc….nhưng mà điều làm tôi mất tập trung hơn cả…chính là cảnh em và thằng lưu manh kia nô đùa bên nhau…đã nói là sẽ cố quên…nhưng mà tôi ko thể ngăn mình liếc mắt qua xem chúng đang làm trò gì..
đã hơn 7 h…mà sao hình như chỉ có 1 mình thằng kia đang ngồi ngó nghiêng…
từng tóp người ồ ạt kéo vào lớp …dầndần lấp hết chỗ trống còn lại…hehe…thằng kia mất cơ hội ngồi với em rồi…hôm nay nó trúng quả bướm quê…nhìn mặt nhăn nhó chắc tức tối lắm đấy …
ơ…ơ…thơm quá….thơm…mùi…l…đấy….mùi l….
tôi run rẩy quay sang….trời ….đúng..đúng là…em…tôi vội vã quay đi…vờ như ko thấy….bước chân em…từ từ lại gần….sau 1 phút lưỡng lự…em ngồi xuống ….

lật vở ra…đọc qua đọc lại….tôi vờ như ko biết gì…
em quay sang nhìn tôi…rồi thở dài…chắc em ko ngờ tôi vô tam đến vậy…ko thèm hỏi em một tiếng…cũng do em cả thôi…đừng trách tôi vô tình .
…sau gần 1 tuần ko gặp …ko liên lạc…1 tuần chia tay nhau…h đây…khi khoảng cách giữa tôi và em được rút ngắn lại…thì một cuộc chiến tranh tâm lý lại bùng nổ…đòn cân não mà em và tôi tặng cho đối phương làm những giây phút trôi qua…như ở địa ngục…tôi ngôi đó…xây lên nhà tù băng giá và tự giam chính mình trong đó…để rồi bám vào cửa sổ thèm khát nhìn ra bên ngoài…thèm muốn sự giải thoát cho linh hồn này…

khi bài toán được giải trên bảng bắt đầu làm cho ko khí buổi học căng thẳng hơn…những gương mặt nhăn nhó ..những cái đầu lố nhố …cố hấp thụ từng câu từng chữ từng kí hiệu hình vẽ… tôi cũng tạm quên chiến trường bên cạnh mà hí hoáy ghi chép …quả là gian nan…đã ngồi cuối lớp mà chữ ông thầy thì …đẹp như bác sỹ…nhìn nổ cả mắt…em cũng ko ngoại lệ…sau một lúc rướn lên thì em cũng phải ngồi xuống vì mỏi…mở cặp ra ..em lấy cái hộp đựng kính..nhưng vừa bật ra thì trống không…tôi nghiệp…chắc bỏ quên ở nhà…và đôi mắt duy nhất của em lúc này chính là mắt tôi…có ai mà tin rằng…chỉ mới cách đây 1 tuần…chúng tôi còn tay trong tay thật mặn nồng thắm thiết…thế mà h đây em phải lén lút thập thò ngó nghiêng nhìn sang quyển vở của tôi…dù rất muốn xích vở qua cho em xem…nhưng lòng tự ái biến tôi thằng một thang ích kỉ …tôi lấy tay…vờ che lại…ko quan tâm đến sự vật vã của em…
Em ngẩn ra…nhìn tôi…rồi buông bút xuống…gục đầu xuống bàn….trời …tôi làm gì thế này ….
tôi cũng buông bút xuống lặng thầm nhìn em… dòng tóc mượt mà ngày nào bàn tay tôi còn đan vào …h phủ xuống che đi gương mặt buồn phiền của em…tôi là thằng tồi phải ko…

Comments

comments

Trang: 1 2 3 4 5

loading...
Tags:


Bài viết liên quan:

Bài viết cùng chuyên mục:

Orgy